Justice for all – Công lý cho tất cả!

Ngày 06/06, một lần nữa gia đình chúng tôi nhận được giấy triệu tập của tòa án thông báo về lịch xử phúc thẩm vụ án liên quan đến cái chết của bố tôi – ông Trịnh Xuân Tùng. Phiên tòa sẽ diễn ra vào 8 giờ ngày 18/06/2012, tại trụ sở Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại số 48 phố Lý Thường Kiệt, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Đây là lần thứ 3 gia đình chúng tôi nhận được thông báo về những phiên tòa, nhưng là lần đầu tiên cầm giấy triệu tập trên tay mà chúng tôi cảm thấy họ có sự nghiêm chỉnh và tôn trọng người dân.

Những ai quan tâm đến vụ án, chắc hẳn vẫn nhớ rõ những sai sót không thể tin được trong thủ tục tố tụng của phía tòa án qua phiên xử sơ thẩm và phiên tòa phúc thẩm hoãn lại vừa qua. Trong phiên tòa sơ thẩm đầu tiên, mẹ tôi, vợ nạn nhân đã không được gửi giấy mời khiến tôi phải viết ra những điều lo lắng trong sự hồi hộp, trông chờ:

“Quá đau đớn trước nỗi đau mất chồng, không còn đủ tinh thần, mẹ tôi đã ủy quyền cho tôi để giải quyết các thủ tục dân sự liên quan đến vụ việc. Phải chăng vì lý do này mà Tòa án tước luôn quyền tham gia phiên tòa với tư cách là người đại diện hợp pháp của mẹ tôi?

Như tôi đã từng lo sợ, đây có thể sẽ là một vụ án nạn nhân bị đánh chết mà ngay đến cả vợ nạn nhân cũng không được tham dự phiên tòa?”. Rồi chúng tôi lại thêm nỗi lo khi mà tên họ rồi địa chỉ trong giấy mời nhầm lẫn và sai sót quá nhiều, dù làm đơn yêu cầu trả lời rõ ràng nhưng cũng không nhận được câu trả lời.

Sau đó qua đấu tranh, gia đình tôi và họ hàng cũng được vào bên trong tham dự phiên xử, nhưng bản án sơ thẩm đó vẫn vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng hình sự vì tòa án sơ thẩm đã không triệu tập những người làm chứng khách quan là người dân xung quanh nơi xảy ra sự việc tham gia phiên tòa. Khi vắng mặt người làm chứng, luật sư và gia đình đề nghị hoãn phiên Tòa để triệu tập người làm chứng nhưng Tòa án vẫn cố tiến hành xét xử bất chấp sự vắng mặt của nhân chứng.

Bản án sơ thẩm là một chà đạp lên công lý nên ngày 20/01/2012, gia đình chúng tôi đã làm đơn kháng cáo toàn bộ bản án hình sự sơ thẩm của Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội ngày 13/01/2012.

Tuy nhiên, trong phiên tòa phúc thẩm ngày 14/05/2012 vừa qua, một lần nữa những sai phạm tiếp diễn, khi mà gia đình tôi chỉ nhận được một giấy triệu tập duy nhất, triệu tập một mình bà nội tôi đã 90 tuổi đến dự phiên tòa. Sau đó tại Tòa chúng tôi đã được thư ký Tòa giải thích có lẽ là do đường văn thư nên xảy ra trục trặc. Chúng tôi đã phải đấu tranh kịch liệt để 4 người nhà chúng tôi được vào bên trong phiên tòa tham gia tố tụng nhưng chúng tôi vẫn yêu cầu hoãn lại phiên tòa vì đến em ruột, chị ruột của bố tôi cũng không được quyền tham dự phiên tòa.

Phiên tòa phúc thẩm ngày 14/05/2012 được công bố là một phiên tòa mở nhưng cách hành xử thì không khác nào xử kín, đến các phóng viên cũng không được phép tham dự. Tôi xin khẳng định lại một lần nữa, vụ án liên quan đến cái chết của bố tôi không thuộc diện xử kín theo điều 18, Bộ luật Tố tụng hình sự đã quy định.

Quan trọng hơn là trong phiên tòa, ngoài gia đình tôi, gia đình bị can, và một nhân chứng xe ôm thì ngoài ra không có thêm một ai liên quan đến vụ án có mặt tại Tòa. Toàn bộ cán bộ trực ban cùng dân phòng phường Thịnh Liệt, nhân chứng tại nơi xảy ra sự việc đều vắng mặt. Gia đình chúng tôi không muốn tham gia một phiên tòa mà như một cuộc cãi vã tay đôi nên đã quyết định yêu cầu hoãn phiên tòa dù đã bao ngày chờ đợi.

Tôi chưa nói đến bản án hay quá trình tố tụng diễn ra phiên tòa, nhưng một phiên tòa đúng nghĩa thực sự phải là một phiên tòa công khai minh bạch và những người liên quan đến vụ án phải được triệu tập đầy đủ và phải có mặt để được đối chất trực diện.

Lần này, dù chưa biết phiên tòa phúc thẩm sẽ diễn ra như thế nào, nhưng dẫu sao chúng tôi cũng cảm thấy được tôn trọng hơn khi nhận được trực tiếp những thông báo triệu tập từ thư ký Tòa. Sau bao nhiêu công sức và thời gian tranh đấu của gia đình tôi với sự hỗ trợ của bạn bè cũng như sự lên tiếng của dư luận, có vẻ như tòa án lần này đã biết tôn trọng người dân hơn, làm đúng với thủ tục mà pháp luật quy định.

Tôi mong rằng mọi người đừng bao giờ buông tay, từ bỏ quyền lợi chính đáng của mình. Tôi đã đọc được một câu châm ngôn “Đừng thất vọng khi bạn vẫn còn có gì đó để cống hiến. Không có gì thật sự chấm dứt cho đến khi bạn dừng lại không muốn cố gắng nữa”.

Có lẽ vào mỗi thời khắc chúng ta chưa đạt được những mong ước sau cùng cho một nền công lý đúng nghĩa được hồi sinh trên đất nước chúng ta. Nhưng cũng ở chính mỗi thời khắc này, trong nỗ lực kết hợp của nhiều người cho ước mong chung đó, chúng ta có thể cảm nhận được những thành quả của cuộc đấu tranh phục hồi công lý. Mỗi thành quả dù nhỏ bé nhưng nó như những viên gạch lót nền, thiếu nó sẽ không có được một ngôi nhà công lý vững chãi của tương lai.

Vụ án Trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết bố tôi không nằm trong phạm vi riêng tư của gia đình chúng tôi. Ngày hôm nay chúng tôi không còn đi tìm công lý riêng cho bố mình. Vì là một nạn nhân, chúng tôi hiểu rõ hơn ai hết, công lý cho riêng mình sẽ chẳng có ý nghĩa gì khi mà cả đất nước đang thiếu vắng công lý.

Justice for all Công lý cho tất cả!

Trịnh Kim Tiến

https://www.facebook.com/notes/trinh-kim-kim/justice-for-all-c%C3%B4ng-l%C3%BD-cho-t%E1%BA%A5t-c%E1%BA%A3/417801554931533

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s