Phá thai? Buồn thảm lễ an táng 91 hài nhi giữa thủ đô

Hút…! Hút…! Hút thờ…ai!

Hút thờ… ai?!

Phá…! Phá… Phá… thờ…ai!

Phá thờ…ai?!

Đại hạ giá…! Phá thờ…ai!

Đại hạ giá?!

Phá thờ…ai?!

Đại họa phá…! Đại họa phá…!

Phá thờ…ai!

Phá thờ…ai?!

Ai…? Ai…?

Ai…người con!

Ôi…con…! Con người tôi…!

Tiền…! Tiền…! Phá thờ…ai!

Phá thờ…ai?!

Thuốc…! Thuốc…! Phá thờ…ai!

Phá thờ…ai?!

Nước… nhất… Phá thờ…ai!

Phá thờ…ai?!

Phố…ố…! Ố… Phố…! Phá thờ…ai!

Phá thờ…ai?

Làng… Làng… Phá thờ…ai!

Phá thờ…ai?!

Nhà…! À… Nhà…! Phá thờ…ai!

Phá thờ…ai?!

Ngươi… Người…? Đười… ươi…?!… Phá thờ…ai!

Phá thờ…ai?

Cứu…! Cứu…! Cứu…! Phá…thờ…ai!

Phá… thờ…ai…?!

Phá… thờ…ơ…ai!

thờ…ơ…ai!

ai!

21.06.2012

Đình Chẩn

danlambaovn.blogspot.com

Buồn thảm lễ an táng 91 hài nhi giữa thủ đô

Việt Nam là đất nước mà nạn phá thai đứng vào hàng đầu thế giới. Các số liệu thống kê cho biết con số hàng triệu sinh linh mỗi năm đã bị giết ngay từ trong bụng mẹ. Hàng triệu trẻ em không được ra đời đồng nghĩa với hàng triệu vụ giết người đã được thực hiện mỗi năm.

Nguyên nhân thì có nhiều, sự xuống cấp của đạo đức xã hội, sự coi thường mạng sống con người trong một xã hội lấy bạo lực cách mạng làm đầu, sự mất định hướng, lòng tin của con người vào sự thiện, sợ điều ác… Tất cả những điều đó do chính xã hội Việt Nam tạo nên đang được đổ cho “mặt trái của nền kinh tế thị trường”.

Một trong những yếu tố góp phần tăng nạn giết người nói trên là hệ thống truyền thông xã hội đã nuông chiều theo những thị hiếu thấp hèn của đời sống nhục dục, buông thả và suy đồi. Những tờ báo đã biến thành các phương tiện truyền bá bạo lực và sex hết sức thoải mái cho xã hội, đặc biệt là lớp trẻ. Trong khi đó thiếu những bài viết, những tác phẩm hướng con người tới điều thiện, điều cần thiết phải sống đúng đạo đức làm người. Phải chăng đó là chủ trương của báo chí hiện nay?

Bài viết sau của tác giả Minh Thư trên tờ Vietnamnet được đưa lên mặt báo đã bị gỡ xuống chỉ sau mấy tiếng đồng hồ đã thể hiện điều chúng tôi vừa nói. Nữ Vương Công Lý xin gửi tới bạn đọc loạt bài viết này.

Phần I

Cứ đều đặn mỗi tuần một lần, vào lúc 9h sáng, tại một ngôi đền nằm nép mình giữa những khu nhà cao tầng của Hà Nội lại diễn ra lễ an táng cho các thai nhi được nhặt từ nhiều nơi trong thành phố về.

Những số phận bị ruồng rẫy

Gần 5 năm trôi qua nhưng bà Trần Thị Hường, trưởng một nhóm bảo vệ sự sống tại Hà Nội vẫn không quên được lần đầu tiên nhận thai nhi về mai táng.

Hôm đó gần nửa đêm, có điện thoại từ một phòng khám gọi tới thông báo có một thai nhi vừa mới nạo xong. Hai vợ chồng họ không nỡ bỏ mặc mà muốn được mai táng cho đứa con mà họ vừa rứt ruột bỏ đi, nhưng với họ thì không thể. Họ đã nhờ phòng khám giới thiệu giúp người có thể làm việc đó thay họ để đứa con đỡ tủi phận.

Các cơ sở nạo phá thai nằm san sát trên một đoạn đường Giải Phóng, đối diện cổng Bệnh viện Bạch Mai. Ảnh: BVSS

Bà Hường tức tốc nhờ người giúp việc đèo tới đó. Phòng khám đã đóng cửa, đường vắng và tối, không một bóng người. Hai bà cháu nhìn quanh rồi quyết định lục tìm trong tất cả những túi ni lon đựng rác vứt trên đoạn phố đó. Gần 20 phút trôi qua mà không có kết quả, thì bỗng có hai người dắt xe đạp tiến lại, trên tay cầm một cái bọc. Đó chính là cặp vợ chồng vừa bỏ đi giọt máu của mình. Họ đã nép vào một chỗ kín đáo để đợi bà. Hôm đó, đưa được thai nhi về cũng là lúc đồng hồ điểm 12h đêm.

Ngay trong đêm đó, hài nhi bé bỏng được tắm rửa, được đặt tên Thánh và rửa tội trước khi khâm liệm và đưa vào giữ lạnh chờ ngày mai táng.

Tắm cho một thai nhi bị phá bỏ. Ảnh: BVSS

Gần 5 năm trôi qua, hàng ngàn thai nhi bị chối bỏ đã được nhóm Bảo vệ sự sống này đưa về nơi an nghỉ. Bà Hường cho biết, hiện nay nhóm Bảo vệ sự sống tại Hà Nội có hơn 100 thành viên, trong đó có hơn chục thành viên gần như thường trực. Bất kể đêm hôm, mưa gió, hễ được tin báo có thai nhi bị phá bỏ cần mai táng là họ lên đường đi nhận ngay. Hiện nay nhóm phân công nhau đi lấy thai nhi ở các bệnh viện, phòng khám đều đặn 3 lần/ngày.

Cỗ quan tài chung và gần 100 số phận bị ruồng rẫy. Ảnh: BVSS

Việt Nam là một trong 3 nước có tỷ lệ nạo phá thai cao nhất thế giới, đáng báo động có tới 20% người nạo phá thai ở lứa tuổi vị thành niên. Theo số liệu của một phòng khám tại Hà Nội, có người mới 23 tuổi phá thai tới 4 lần trong năm. Độ tuổi phá thai nhiều nhất là dưới 25, trung bình mỗi người phá từ 2-3 lần trước khi kết hôn (cá biệt là 4-5 lần).

Có những em bị đưa ra khỏi cung lòng người mẹ khi chưa có nổi hình hài, mà chỉ là một nắm lầy nhầy, đỏ hỏn. Đến các tình nguyện viên lâu năm nhất cũng không thể phân biệt nổi em nào với em nào. Các em đến từ nhiều cung lòng ấm áp khác nhau nhưng cuối cùng lại chung một tấm vải liệm. Và, cũng rất nhiều em chỉ chút ít nữa thôi là được chào đời.

Nhìn những tấm ảnh tư liệu nhóm lưu lại tôi không khỏi rùng mình. Những hình hài bé trai, bé gái sáu, bảy, tám tháng, thậm chí gần đến ngày chào đời, bị cắt ra làm nhiều mảnh, đớn đau nằm trên tấm vải liệm trắng toát. Viết những dòng này bên tai tôi còn văng vẳng tiếng một thành viên trong nhóm nói với bà Hường: “Bà ơi, bà nhắc bác sĩ đừng cắt nát đầu các em ra”.

Cũng có những em may mắn hơn là bị đưa ra khỏi lòng mẹ còn nguyên hình hài. Có em vẫn còn sống và với những trường hợp như thế ngay lập tức sẽ được đưa đến bệnh viện cấp cứu.

Lễ tiễn đưa 91 hài nhi

Có mặt tại Đền Đức Mẹ Hằng cứu giúp (Nguyễn Lương Bằng, Hà Nội) một sáng thứ 7, với tôi ngôi nhà thờ này hôm nay dường như lạnh lẽo hơn. Bên trong đang diễn ra Thánh lễ tiễn đưa 91 hài nhi. Tất cả các em được đặt chung trong một chiếc hộp xinh xắn, phủ khăn trắng toát trên một chiếc bàn cũng phủ khăn trắng và điểm những chiếc nơ màu tím. Những người có mặt dường như cũng lặng lẽ hơn, thỉnh thoảng mọi người lại đưa mắt về chiếc hộp đặt giữa nhà thờ.

Một lễ tiễn đưa các em về nơi an nghỉ. Tuần này là 91 hài nhi.

91 thai nhi trong một tuần của một số rất ít ỏi phòng khám chịu hợp tác để nhóm đem về an táng. Còn bao nhiêu em nữa sẽ đi đâu về đâu. Bà Hường cho biết, vài năm gần đây, không có tuần nào nhóm an táng dưới bảy chục thai nhi, có nhiều tuần lên tới hơn 100 em.

Đưa các em về nơi an nghỉ. Ảnh: H.Vinh

Sau lễ tiễn đưa, các em sẽ được đưa về nghĩa trang hài nhi Từ Châu (xã Liên Châu, huyện Thanh Oai, Hà Nội) để mai táng. Đó là một nghĩa trang nhỏ nằm giữa cánh đồng bao la. Người ta có thể dễ dàng nhận ra nghĩa trang bởi những tấm nắp bê tông xám xịt và nổi bật lên là cây Thánh giá trầm mặc. Ngôi mồ chung của các em là một hố lớn, hố này được phân ra mười hai ô nhỏ, sâu chừng 2m. Cứ chôn lớp nọ xếp lên lớp kia cho đến khi đầy ô. Hết ô này sẽ chuyển qua ô khác.

Nghĩa trang hài nhi Từ Châu nằm giữa cánh đồng bát ngát. Ảnh: BVSS

Vì nằm giữa cánh đồng trũng, mỗi năm 12 tháng thì có tới 5 tháng nơi đây bị ngập nước. Đưa các em về tới nơi, việc đầu tiên của các thành viên là mở tấm nắp bê tông và tát nước trong mộ ra để đặt cỗ quan tài chung của các em vào. Thứ nước nhờ nhờ đen, nhìn kỹ như có loang loáng mỡ và bốc mùi hôi thối kinh hoàng. Vậy mà có khi vừa tát xong chưa kịp trát lại đã bị dềnh nước từ các ô khác sang, lại phải dừng lại để tát.

Một năm 12 tháng thì có 5 tháng phần mộ của các bé bị ngập nước như thế này. Ảnh: BVSS

Chưa đầy 5 năm, hơn 8.000 sinh linh đã yên nghỉ nơi đây và sẽ còn nhiều nữa khi các ông bố bà mẹ cứ vô tư giết đi những đứa con của mình bất chấp đạo lý, bất chấp an toàn sức khỏe.

Minh Thư

http://www.nuvuongcongly.net/xa-hoi/binh-luan/phathai/

One comment on “Phá thai? Buồn thảm lễ an táng 91 hài nhi giữa thủ đô

  1. Vietnamnet.vn
    Một người đàn ông cưu mang 30 trẻ khuyết tật
    Trong một lần cơ nhỡ, lang thang ở đất Sài Gòn, trong người không một xu dính túi buộc anh phải vào công viên nằm ngủ với cái bụng rỗng. Một ông lão mù hát rong đi ngang qua thương tình, mua cho anh một tô hủ tiếu ăn cho đỡ đói.

    Trong giây phút đó, anh đã rung động trước tấm lòng của ông lão kém may mắn. Thế là anh ấp ủ suy nghĩ, nếu có cơ hội anh sẽ cưu mang những số phận kém may mắn để bù đắp cho họ. Rồi anh trở thành người “hâm” thực sự khi trực tiếp nuôi 30 đứa con trong ngôi nhà nhỏ của gia đình mình. Anh là Tạ Duy Sáu, nhà ở xóm Đại Hữu, xã Thọ Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ

    Gian truân cuộc đời…

    Trong ánh nắng ấm áp của những ngày đầu hạ, men theo tuyến đường liên xã còn thơm mùi nhựa mới chúng tôi tìm đến mái ấm nhỏ có 30 đứa con của vợ chồng anh Sáu. Không quá khó để tìm được nhà anh, bởi ngay từ đầu xã hỏi tên anh thì ai cũng biết.

    Hai cháu bị bệnh thủy tinh bẩm sinh được nuôi tại gia đình
    Vừa bước chân vào còn chưa thở hết một hơi, bỗng có một phụ nữ trạc tầm 30 từ trong nhà xồng xộc chạy ra, mắt nhìn thẳng vào tôi, quỳ xuống, hai tay vái lạy, xong đứng dậy cười sằng sặc bỏ chạy. Tôi chưa kịp định thần. Đúng lúc anh Sáu về, miệng hồ hởi: “Không phải sợ, nó hiền lắm. Chỉ thi thoảng mới bị lên cơn thôi chứ chưa bao giờ làm chi ai cả! Mình vừa ra xã làm cái giấy khai sinh cho con bé Minh Châu. Đây là thành viên “nhập khẩu ” mới nhất của gia đình mình, mẹ nó sinh ra nhưng để lại ở bệnh viện. Tội nghiệp!”. Rồi, lục lại trong quá khứ, anh kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời và cơ duyên của anh đến với những phận người kém may mắn ấy…

    Tạ Duy Sáu sinh năm 1978, là con út trong một gia đình thuần nông nghèo ở vùng quê xứ Nghệ. Nhà nghèo, gia đình lại có 6 anh em nên không một ai được học hành tử tế. Ngay từ thuở thiếu thời, mấy anh em Sáu đã phải chạy từng miếng cơm manh áo, ăn bữa nay lo bữa mai. Cuộc sống của cả gia đình cứ thế trôi đi, đến một ngày, tai họa ập xuống khi lần lượt một anh và một chị của anh qua đời vì bệnh tật. Một thời gian sau, một người chị của anh tiếp tục bị liệt mà không có tiền chữa chạy. Lúc này, kinh tế gia đình đã kiệt quệ hoàn toàn, thương người chị bị bệnh tật, thương bố mẹ cũng đã già yếu, Sáu quyết chí rời gia đình đi vào miền Nam làm ăn để phụ giúp gia đình.

    Năm đó, Sáu mới 17 tuổi. Cái tuổi “ăn không no, nghĩ không đến” ấy, anh cũng không nghĩ chuyến đi định mệnh đó đã đưa cuộc đời anh theo một ngã rẽ khác. Đi theo đám bạn cùng lứa vào ĐắkLắc làm cà-phê, mỗi tháng được 250 nghìn đồng. Anh nhớ lại: “Vào thời điểm đó, năm 1995 thì 250 nghìn là to lắm. Thế là mình lên xe đi, cùng đi có 7 người nữa. Lên chiếc xe bịt kín thùng, chạy 10 tiếng mới vào đến nơi. Xuống xe mình mới biết là bị lừa vào làm lao động khổ sai ở bãi đá Sapphire ở xã Trường Xuân – ĐắkLắc”.

    Ai vào đây cũng bị bóc lột sức lao động dã man, lại không được trả tiền. Ba năm bị bắt đi làm thổ phỉ, không một tin tức về cho gia đình, không được đi đâu ngoài bãi đá. Ốm đau, bệnh tật cũng không có bác sĩ hay thầy thuốc gì cả. Nếu một ai có ý định trốn đều bị xử lý theo luật rừng, không thương tật cũng phải bỏ mạng nơi đây.
    Năm 1998, CQCA tỉnh ĐắkLắk đã phá được vụ án ở bãi đá Sapphire này, toàn bộ lao động bị bắt cóc đều được giải thoát và trả về địa phương. Không dám về quê sau ba năm đi làm không có tiền, anh Sáu lang thang vào Sài Gòn mưu sinh với hi vọng đổi đời. Nhưng với số tiền các đồng chí CA cho về quê, anh chỉ đủ lộ phí tới Sài Gòn rồi hết sạch. Đêm đầu tiên ở một thành phố xa hoa không có một đồng tiền, anh phải ôm bụng đói vào ngủ ở ghế đá công viên. Đúng lúc, một ông lão mù đi hát rong qua, thương tình mua cho anh tô hủ tiếu. Cảm nhận được sự nhân ái của một người khuyết tật, trong khi những con người khỏe mạnh lại tìm cách lừa gạt, bóc lột mình. Từ khoảnh khắc đó, anh luôn ấp ủ ước mơ được cưu mang những số phận kém may mắn và bù đắp cho họ, để họ cảm nhận được một chút ý nghĩa của cuộc đời. Và rồi sự nghiệp làm “bảo mẫu” của anh bắt đầu…

    Mang yêu thương sưởi ấm những tâm hồn bất hạnh
    c
    Cô “con gái” Tạ Minh Châu – thành viên mới nhất của gia đình.
    Rồi ước mơ kỳ cục ấy cứ lớn dần trong anh, bám riết trong từng suy nghĩ và theo anh từng bước trên đường đời gian khổ. Đầu năm 2001, trong một lần đi bán báo dạo trên đường phố Sài Gòn, anh gặp chị Lê Thị Lương, người con gái kém anh hai tuổi, cùng quê Nghệ An. Cùng cảnh ngộ, gia đình chị cũng gặp khó khăn nên phải vào đây đi bán báo kiếm tiền mưu sinh. Hai tâm hồn cùng quê hương, đồng điệu cùng một tiếng nói ở nơi đất khách quê người, nên khi anh Sáu tâm sự cùng chị Lương về ước mơ được chia sẻ nỗi đau, cưu mang những số phận bất hạnh thì được chị ủng hộ và giúp đỡ hết mình. Cuối năm 2001, anh chị về quê ra mắt gia đình và làm đám cưới, rồi họ chung tay bỏ số tiền bao năm bươn chải, bán báo ở Sài Gòn, mua máy lạnh về làm xưởng kem, tạo công ăn việc làm cho 7 người tàn tật trong địa phương có nguồn thu nhập, đặt những viên gạch đầu tiên để thực hiện ý tưởng giúp đỡ những con người khuyết tật.

    Xưởng kem chỉ tạo được việc làm cho một phần rất ít việc làm cho người tàn tật, trong khi con đó những đứa bé sinh ra bị bỏ rơi, dị tật bẩm sinh và hàng tá trường hợp đau thương khác. Thế là anh chị bàn nhau bán xưởng kem, thế chấp ngôi nhà bố mẹ để lại, cầm trong tay 500 triệu xây dựng Trung tâm bảo trợ xã hội mang tên Hiền Lương, chuyên thu nhận nuôi dạy những đứa trẻ không may mắn bị bệnh tật, cơ nhỡ không có cha mẹ. Hiện nay, tại Trung tâm này, anh Sáu có 30 đứa con đang được chăm sóc sức khỏe và nuôi dưỡng, trong đó chỉ có ba đứa con ruột của anh chị là bình thường. Còn 27 đứa trẻ còn lại có 17 đứa bị bại não – não không hoạt động, ba trẻ em mồ côi không nơi nương tựa, mỗi đứa một hoàn cảnh, bệnh tật, bị bỏ rơi được anh Sáu mang về nuôi dưỡng. Đồng thời trung tâm cũng tạo công ăn việc làm cho 22 người thiểu năng, không có khả năng lao động có thu nhập ổn định bằng việc làm chổi bán.

    Ngồi dưới mái nhà của tình thương cao cả mang tên Hiền Lương, tiếng cười nói rôm rả, hòa lẫn với tiếng bi bô tập nói và cả tiếng ú ớ của những đứa trẻ khiếm khuyết, vợ chồng anh Sáu kể cho chúng tôi nghe những kỷ niệm đã ăn sâu trong tiềm thức của anh. Những kỷ niệm vui thôi, nhưng theo như anh Sáu nói thì “nó cũng đã lấy đi không ít nước mắt của những người biết suy ngẫm”…

    Kỷ niệm ấy là những lần không có tiền để mua thức ăn, mua sữa cho các con , anh Sáu đã phải mang xe vào kho lấy gạo mang đi bán để lấy tiền chi tiêu cho cuộc sống. Anh kể: “Không đâu xa, mới cuối năm đây thôi tôi đã phải xuất kho bán gần hết gạo trong kho để lấy tiền cho bọn trẻ ăn tết. Những bao gạo của những người có lòng hảo tâm, gạo công đức đấy, nên mình cũng không muốn bán vì có người bảo mình bán là để vụ lợi bản thân. Nhưng bán rồi, khi hết gạo mình lại phải chạy vạy khắp nơi để có tiền mua gạo, mua thức ăn cho chúng chứ không ai chịu cho mình cả. Chẳng nhẽ, mình làm vậy là sai, là có tội?”.

    Ngồi cạnh chồng, chị Lương cũng chia sẻ vào câu chuyện: “Anh Sáu đã “suýt” nữa bị CA bắt vì tội “buôn bán trẻ em” đấy chú ạ!”. Chị kể lại: Vào năm 2007, trong chuyến đi công tác ở bản Phiềng, huyện Quế Phong, anh Sáu đã “nhặt” một bé trai bị một người phụ nữ bỏ lại trong chiếc nôi, treo trước cửa một ngôi chùa. Ngay lập tức anh mang đứa trẻ đến xã làm thủ tục để đưa về nuôi dưỡng, khi về trung tâm có người đàn ông hiếm muộn đến xin được nhận đứa bé làm con nuôi và được anh chấp nhận. Làm phúc phải tội, ai đó đã tung tin là anh bán đứa bé với số tiền kha khá. Thế là ngay giữa đêm khuya, CA đánh cả xe “U-oát” đứng trước cửa, “xin” được đưa anh về phục vụ điều tra. “Cây ngay không sợ chết đứng, rồi họ cũng phải bắt tay thông cảm vì không làm việc rõ ràng, để ảnh hưởng đến tiếng tăm của mình trong dư luận quần chúng” – anh Sáu nói thêm.

    Mỗi đứa một hoàn cảnh, nhưng chúng lại về chung một mái nhà mang tên Hiền Lương của vợ chồng anh Sáu để được chăm sóc, để sống và để cảm nhận một chút hơi ấm còn lại của cuộc sống được mang lại từ đôi bàn tay ấm áp ấy. Đó có thể là những kỷ niệm vui, cũng có thể buồn, nhưng ở mỗi đứa trẻ anh Sáu lại tìm thấy được một cảm xúc, một cung bậc tâm hồn khác nhau. Và ở đó, anh lại tìm thấy được niềm tin, sự hy vọng về một ngày mai tươi sáng cho 30 đứa con của anh. Dù rằng, cuộc đời này anh vẫn biết còn đó những gian truân khổ ải.

    Theo PLXH

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s