Một trường hợp quấy nhiễu của an ninh trước ngày biểu tình

 

 

Thomas Thanh NguyenTu – Tôi là Nguyễn Tự Thành, có bút danh là Thomas Thanh NguyenTu, (01222.110.653). Ngụ tại 111/2 Thích Quảng Đức, Phường 04, Quận Phú Nhuận, TP Hồ Chí Minh. 
Vào lúc 2:50 chiều ngày 30/06/2012, tôi nhận được Giấy Mời của Công An Phường 4, Quận Phú Nhuận với nội dung: “Đúng 15 giờ 00 ngày 30 tháng 06 năm 2012, có mặt tại trụ sở công an Phường 4, Phú Nhuận để hỏi về một số vấn đề liên quan”.
Tôi liền đi bộ lên theo như giấy mời, nhưng chỉ một lúc sau, hai nhân viên an ninh chạy xe gắn máy đời mới theo ngay và “lịch sự” mời tôi lên xe để đi cho nhanh. Khi chúng tôi đến nơi, ngoài những nhân viên công an thường trực của Phường, còn có hai nhân viên an ninh của Thành Phố và một nhân viên an ninh của Quận. Ngay cả họ tên và cấp bậc, họ cũng chẳng thèm giới thiệu cho tôi biết. Buổi làm việc, lúc ban đầu, cũng xoay quanh những vấn đề mà tôi đã bị điều tra lần trước – 27/04/2012 – như:
– Tại sao anh tham gia vào Tổ Chức Quỹ Bạch Đằng Giang?
– Tôi nhận thấy nhóm được thành lập nhằm mục đích để trợ giúp những cựu thuyền nhân, mà tôi là một người trong số họ, nên tôi tham gia. Với lại tiêu chí của nhóm không đi ngược lại đường lối, chính sách nhân đạo của Chính Phủ Việt Nam.
– Tại sao “thằng” Hải không lấy tên khác mà lấy tên là Bạch Đằng Giang? Tổ Chức Bạch Đằng Giang là tổ chức phản động, chống Nhà Nước Việt Nam, đã bị cấm hoạt động và đến nay chưa được cấp giấy phép.
(Cần nói thêm: Gọi người khác bằng “thằng” chứng tỏ bản chất người nói không văn minh lịch sự. Vậy khi đề cập đến bất cứ một nhân viên an ninh nào khác, tôi cũng gọi bằng “thằng” cũng được luôn chắc, trong khi các anh đều nhỏ tuổi hơn tôi. Anh Phạm Bá Hải là trưởng nhóm thuyền nhân của chúng tôi).
– Theo như anh nói Quỹ Bạch Đằng Giang của chúng tôi là phản động. Chuyện trước kia như thế nào thì tôi không được biết, nhưng từ ngày tôi tham gia cho đến nay, đều nhận thấy toàn thực hiện những công việc thuần tuý từ thiện, “từ trái tim cho đến trái tim”, như vậy là phản động sao? Anh mang Quyển Luật Pháp Việt Nam ra đây, rồi chỉ cho tôi xem đã phạm vào Điều Khoản nào? Còn cái tên Bạch Đằng Giang – khi làm công tác này, chắc chắn các anh đều là người có học và là Công Dân Việt Nam. Các anh có dám nói là mình không biết một tý gì về Lịch Sử Và Dân Tộc Việt Nam đi. Xin hứa là tôi sẽ cự các anh cho tới cùng đó!
– “Thằng” Hải từ ngày ra tù cho đến nay, không đi làm một ngày nào, nhưng vẫn sống thoải mái, tiền bạc từ Nước Ngoài gửi về đều đều. Nó ăn chay mà có bạn gái không?
– Điều đó là chuyện riêng của người ta. Bây giờ đặt trường hợp gần gũi cụ thể là giữa anh và tôi. Thân nhân của anh gửi về cho anh, với tư cách là người bạn, tôi hỏi: Tháng này, anh có nhận được tiền không? Bao nhiêu dollars? Như vậy thì tôi có thúi không? Anh có lòng tốt mời tôi đi uống cà phê hay làm một vài chai bia thì tôi cứ đi, chứ việc gì mà phải thắc mắc? Hơn nữa, thỉnh thoảng tôi thấy anh Hải giúp đỡ những bạn đồng cảnh ngộ, đang gặp hoàn cảnh khó khăn, hay đi phúng điếu. Chẳng lẽ tôi hỏi: Anh Hải mới nhận được bao nhiêu dollars và anh trợ giúp người ta bao nhiêu dollars? Thì quả thật tôi vô duyên thúi quá còn gì? Bản thân anh Hải ăn chay, mỗi lần chúng tôi gặp để cùng vui vẻ với nhau, mặc kệ chúng tôi uống bia hay uống rượu, anh Hải cứ uống nước ngọt và ăn đồ chay. Còn việc anh Hải có bạn gái hay không, tôi không thấy. Mà nếu có thì cũng là chuyện bình thường như 2 + 2 = 4 thôi, anh Hải là Trai chưa vợ mà, có phạm Luật Hôn Nhân Gia Đình đâu nào? Anh Hải làm sao dấu được? Ngay như chính các anh là Dân Có Học, vừa đẹp trai lại có duyên, biết cách ăn nói, thì đừng bảo là con gái người ta không mê các anh đi nhé? Đàn Ông yêu bằng con mắt, Đàn Bà yêu bằng lỗ tai mà. Tóm lại, nếu anh Hải có cô nào mê thì cũng không là chuyện lạ. Nhưng thật tình là tôi không thấy. Vậy anh cứ mang Quyển Luật ra và chỉ cho tôi xem, chúng tôi vi phạm Điều khoản nào?
– Cái đó thì chúng tôi không nói. Các anh giúp đỡ người nghèo khó, đang gặp hoàn cảnh khó khăn hay đi phúng điếu là đúng với lương tâm con người. Nhưng chúng tôi e ngại “thằng” Hải dùng tầm ảnh hưởng của mình để lôi kéo thuyền nhân sang mục đích khác.
– Yên chí đi mà. Trong Biên Bản của lần làm việc trước, các anh đã bắt tôi phải cam kết tố cáo ngay với các anh, nếu anh Hải hoạt động chính trị còn gì. Với lại tiêu chí làm việc của chúng tôi không có mục Chống Nhà nước Việt Nam mà chỉ là thuần tuý nhân đạo.
– Từ lần đi Miền Tây trước cho đến nay, anh có đi thêm lần nào nữa không? Từ lần phát quà cứu trợ ở Chùa Liên Trì cho đến nay, sao chưa phát thêm lần nào nữa?
– Dạ, không. Nhưng nếu vì nhu cầu của công việc, tôi sẽ đi nữa, chứ mắc bệnh gì mà cữ? Trước khi tôi thực hiện Chuyến Thuyền Nhân Tây Du Ký, tôi cứ nghĩ mình thuộc loại khổ tận cùng bằng số rồi, nhưng khi về dưới đó, chứng kiến tận mắt, nghe tận tai hoàn cảnh của các bạn thuyền nhân, thấy họ còn khổ nhiều hơn. Thậm chí có người không có cơm mà ăn, và có cả trường hợp cháu gái 20 tuổi nhịn bệnh mà chết. Thật là thương tâm. Chắc các anh đã từng nghe nói nhịn đói, chứ không nhịn bệnh phải không nào? Nhưng khi không có tiền mua gạo mà ăn thì làm gì có tiền mà đi khám chữa bệnh? Như các anh đã từng biết, mặc dù nói rằng Lương Y Như Từ Mẫu, nhưng trước khi để ống nghe vô tim, phổi của bệnh nhân, các bác sĩ để ống nghe vô túi của bệnh nhân trước, đúng không nào? Mà chính tôi cũng là một cựu thuyền nhân, lại biết chút Tiếng Anh, lẽ nào ngồi toạ khẩu như bình? Các anh thử nói xem, tôi mà làm ngơ như thế thì có còn là con người nữa hay không? Có kêu ca gì với các bạn thuyền nhân đã may mắn định cư ở Nước Ngoài để họ tương trợ thì tôi cũng được một phần nhỏ trong đó. Nói tóm lại, tôi đi giúp người cũng là giúp chính mình. Còn việc phát quà cứu trợ thêm một lần nữa, tôi không được biết, vì tôi không liên lạc với các bạn ở Nước Ngoài.
– Anh nghĩ như thế nào mà viết bài Buồn Tủi Nhớ Về Ngày 30/04?
– Chắc chắn các anh đã biết tôi là một cựu sĩ quan của chế độ cũ. Có buồn tủi vì quân đội của mình thất trận cũng là một điều hết sức bình thường thôi. Rồi bây giờ mời anh cho tôi mượn xấp bài, rồi phân tích xem tôi chống chế độ, chống Chính Phủ Việt Nam ở điểm nào? Còn điều nào các anh chưa rõ, thì tôi sẵn sàng phân tích, rồi chúng ta cùng tranh luận nào.
– Chẳng lẽ bài của anh viết mà anh không nhớ?
– Vậy xin hỏi Các Thi Sĩ lớn như Xuân Diệu, Huy Cận, Lưu Trọng Lư … Các Nhà Văn lớn như Tô Hoài, Nam cao, Thế Lữ … là Những Bậc Thầy mà tôi chọn để học bút pháp viết văn, làm thơ. Ngay cả Nhạc Sĩ Trần Tiến, các anh có dám chắc là họ nhớ hết cả trăm ngàn tác phẩm mà họ đã viết không? Nếu bảo rằng có, cứ mang cái đầu của tôi đi mà chặt, tôi cũng chấp nhận, mà không phản đối!
– Từ khi về Nước, anh có được Nhà Nước giúp đỡ gì không?
– Hoàn toàn không! Thật trái ngược với những văn bản về sự cam kết của Chính Phủ Việt Nam với Cao Uỷ Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc về việc giúp đỡ thuyền nhân khi hồi hương, nào là cho đi học nghề và tạo công ăn việc làm, mà tôi đã đọc và đã dịch sang Tiếng Việt khi còn ở Trại bên Thái Lan. Riêng tôi, chỉ nhận đúng 2.828.000 đồng VN. Ngoài ra không được nhận thêm bất cứ thứ gì nữa hết!
– Anh làm Thầy dạy Anh Văn chứ còn gì?
– Sai hoàn toàn! Tôi đạp xích lô kiếm sống và tự đi học Anh Văn ở Trường Đại học Tổng Hợp, từ trước khi rời Nước năm 1989. Sang bên Trại, tôi tự rèn luyện thêm nhờ lượm được Quyển Tự Điển mất đầu thiếu đuôi, rồi đi làm thiện nguyện như một thông dịch viên cho Văn Phòng Cao Uỷ và Văn Phòng Quản Lý Trại, như một thông ngôn viên cho Bệnh Viện Tâm Thần và đi dạy kiếm sống. Từ ngày hồi hương năm 1997, với bản năng sinh tồn, tôi tự đi kiếm sống, chứ chẳng có ai giúp đỡ hết!
Bên ngoài, Trời đổ mưa tầm tã. Anh Công An Khu Vực từ bên ngoài bước vào.
– Mời anh đúng 7 giờ sáng mai (1/7/2012), có mặt tại Phường để làm việc.
– Ủa ! Nãy giờ làm việc chưa đủ sao? Ngày mai Chủ Nhật, còn làm việc gì nữa chứ? Tại sao các anh không chiếu phim Việt Nam Ván Bài Lật Ngửa luôn đi! Chúng ta đều là đàn ông cả mà, cứ thẳng thắn, cần gì phải úp mở! Về Vụ Biểu Tình phải không?
Anh nhân viên lúc nãy hỏi tiếp:
– Tại sao anh biết là sáng mai 01/07 có biểu tình?
– Anh hỏi lạ, muốn thử tôi chắc? Bài đăng trên trang Web thuyennhan.info, chúng tôi có chỉ cho các anh đâu, mà các anh vẫn dò tìm được và in ra cả xấp! Chắc tôi không biết cách lên Google để tìm? Đánh hai chữ biểu tình, sẽ hiện ra một đống kết quả để lựa ra, rồi đánh tiếp biểu tình 01/07/2012 sẽ có thêm những kết quả tiếp theo.
-Anh nghĩ thế nào về vấn đề này?
– Đúng quá chứ sao mà không cho được nhỉ? Trước hết là thực hiện đúng Quyền Con Người theo như quy định của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam mình cũng là một trong những thành viên. Quyền Con Người rất quý giá, không thể sang nhượng, mua bán được. Sau đó là thể hiện Lòng Yêu Nước của Công Dân đối với Tổ Quốc thân yêu của mình. Tình Yêu dành cho dải Giang Sơn Gấm Vóc mang đường cong hình chữ S này đều chảy trong huyết quản luôn sục sôi của Những Người Con Đất Việt. Theo như tinh thần của Bài Viết mà tôi đọc được thì đây là Cuộc Biểu Tình Ôn Hoà Và Bất Bạo Động nhằm ủng hộ Luật Biển của Việt Nam, tái khẳng định một cách hùng hồn Chủ Quyền thiêng liêng của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và các vùng biển căn cứ theo Công Pháp Quốc Tế. Trung Quốc còn có dã tâm thôn tính toàn bộ hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và các vùng biển lân cận của Việt Nam hay nói cách khác Trung Quốc đã chính thức xác quyết và công khai dã tâm thực hiện chủ quyền với “đường lưỡi bò 9 đoạn” mà theo đó bao trùm 80% diện tích Biển Đông. Ngoài ra chúng còn trịch thượng hỗn láo triệu tập Đại Sứ Việt Nam tại Bắc Kinh lên để trao kháng nghị phản đối Việt Nam “vi phạm chủ quyền nghiêm trọng” của chúng! Kể từ khi hai lần cắt cáp thăm dò tàu của Việt Nam, Trung Quốc không hề có dấu hiệu sẽ ngưng khiêu khích bằng hàng loạt vụ bắt giữ, tịch thu ngư cụ từ hàng chục tàu đánh cá của Việt Nam khiến các ngư dân bị tán gia bại sản.
Thêm nữa bản thân tôi là một Phật Tử nên vâng theo Lời kêu Gọi Thống Thiết của Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ, cũng chẳng có gì là lạ. Cuộc Biểu Tình Ôn Hoà Bất Bạo Động này chắc chắn sẽ được hằng ngàn Công Dân Việt Nam, đủ mọi lứa tuổi, đủ mọi ngành nghề tham gia theo đúng với tinh thần Điều Khoản 69: Công dân được tự do ngôn luận, biểu tình hội họp. Thiết nghĩ đây là một điều nên làm và cần làm vào lúc này, cho Trung Quốc phải dè chừng, chẳng lẽ đợi đến khi Việt Nam trở thành một quận huyện hay tỉnh thành rồi, mới chịu phản đối hay sao cơ chứ ? Chắc các anh có biết, trước kia khi còn đang chiến tranh, Hải Quân Việt Nam Cộng Hoà đã có trận hải chiến tưng bừng với bọn tàu khựa, ngày 19/01/1974 chứ? Chính Phủ Việt Nam hiện nay mềm dẻo quá, bọn chúng cứ coi thường và lấn tới. Trong Bài Sao Không Học Gương Xưa mà tôi đã viết, mình nên học Đức Quang Trung Hoàng Đế vừa đánh vừa đàm. Nếu có gặp Lãnh Đạo Cấp Cao, các anh đề nghị cấp cho những cựu quân nhân Chế Độ Cũ chúng tôi “đồ chơi”, chúng tôi sẽ đánh cho xem. Nhà Nước Việt Nam là hậu phương lớn, cứ thế mà đàm. Gần đây, tôi được một anh bạn cho xem bộ ảnh về trận đánh về Hoàng Sa và Trường Sa, một Trung Tá Bộ Đội Hải Quân bị tử trận. Như vậy tức là trận đánh lớn chứ không phải là nhỏ. Bọn tàu khựa hỗn láo dám coi thường Việt Nam.
– Vậy anh có định tham dự biểu tình vào ngày mai không?
– Công nhận là anh đặt câu hỏi hay thật đấy! Tôi đăng trên trang Web thuyennhan.info trên 80 Bài, vừa văn vừa thơ. Nếu tôi không viết bài nào thì các anh chẳng biết tôi là con người như thế nào. Khi viết bài, tôi biết phân tích tâm lý của nhân vật. Chẳng lẽ các anh là những sĩ quan an ninh ưu tú lại chẳng được học tý nào về Khoa Tâm Lý hay sao? Hơn nữa, trong những buổi làm việc với các anh, tôi nhận thấy có sự hiểu biết, giữa người làm việc với người “bị” làm việc. Các anh nhìn hiện tượng đánh giá bản chất, nên biết con người của thằng Thành này như thế nào. Nếu tôi thuộc loại đâm cha chém chú, thì chắc chắn không được nghe những lời hoà nhã, lịch sự như thế, mà toàn là tiếng Đan Mạch tùm lum. Trong các bài mà tôi viết, đều nêu cao Lòng Yêu Nước, mà bây giờ chẳng lẽ có Cuộc Biểu Tình Thể Hiện Lòng Yêu Nước, tôi lại trốn chui trốn nhủi hay sao cơ chứ? Thiết nghĩ các anh cũng là Công Dân, là gạch nối giữa Nhà Nước và Đồng Bào.
Anh nhân viên của Quận lên tiếng:
– Biết là như vậy. Anh suy nghĩ là đúng chứ không sai, nhưng bên cạnh những người biểu tình chân chất sẽ có bọn xấu kích động, lèo lái cuộc biểu tình sang hướng khác. Vì thế, chúng tôi đề nghị anh ở nhà vào ngày mai.
– Tôi hết ý kiến với các anh. Biểu tình để cùng nhau thể hiện Lòng Yêu Nước là sai à? Còn việc khác, các anh lo xa quá. Còn lực lượng đông đảo các anh ở ngoài đó để làm gì? Nếu có biến chuyển xấu, các anh ấy làm việc được mà.
– Mời anh nói lại cho tôi ghi biên bản. Anh có mắc bệnh gì khi tham dự buổi làm việc với chúng tôi không?
– Có, ngoài bệnh cao huyết áp, tôi không mắc bệnh tâm thần, nên từ nãy đến giờ, tôi trả lời đầy đủ những câu hỏi của các anh được mà.
– Anh nhận thấy buổi làm việc chiều nay như thế nào?
– Như tôi đã nói lúc nãy, buổi làm việc này rất thoải mái, vui vẻ, cả hai bên có sự tôn trọng lẫn nhau. Nên các anh không biểu hiện sự nạt nộ hay hách dịch.
– Anh có thể cho biết password để đăng bài không?
– Tôi không biết password, đó là phần việc của Ban Biên Tập ở Texas, Hoa Kỳ, họ lo. Còn việc gởi bài rất dễ, bất cứ ai gởi cũng được, cứ click chuột ngay chữ Gởi Bài. Các anh gởi bài cũng được mà, cứ việc chọn một bút danh như Năm Mập hay Tư Lùn gì cũng OK.
– Mời anh đọc biên bản, rồi ký tên.
Trước khi ký tên, tôi ghi thêm dòng chữ: “Các anh là nhân viên an ninh, là gạch nối giữa Nhà Nước và Nhân Dân, các anh cũng là Công Dân Việt Nam, các anh nên tham gia cuộc biểu tình”.
Lúc 8 giờ tối, tôi nhận được giấy mời từ anh Công An Khu Vực, hẹn làm việc vào 7 giờ sáng ngày 01/07/2012. Rồi từ lúc đó và suốt đêm, bốn nhân viên an ninh túc trực ở sân trước nhà đối diện với nhà tôi, chốc chốc đi qua đi lại và rọi cả đèn pin vào nhà.
Thần kinh bị căng thẳng, huyết áp tăng cao, nên 7 giờ sáng, tôi không thể đi lên Phường theo như giấy mời được. Anh nhân viên Quận đến lấy lại giấy mời. Rồi bốn anh cứ thế giữ riệt tôi trong nhà đến khoảng 5g chiều mới rút.
Tôi cũng được biết anh Phạm Bá Hải bị một nhóm an ninh canh gác trước nhà từ lúc sáng sớm 30/06 và hôm nay, anh Hải bị làm việc suốt từ 08 giờ sáng đến 06 giờ chiều. Trường hợp của anh Nguyễn Hữu Huân, cũng đã bị mời làm việc lúc 02 giờ chiều ngày 30/06. Lúc 08 giờ tối, vì điện cho tôi không được (tôi đang bị làm việc), anh Huân mới chạy sang nhà tôi, thì bị ép xe đưa về Phường, cho đến 11 giờ 30 tối mới được thả về.
Cơ Quan An Ninh làm như vậy, tức là đã chà đạp thô bạo lên Quyền Căn Bản Của Con Người.
THOMAS THANH NGUYENTU

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s