Từ một câu chuyện thương tâm hơn 20 năm về trước

 

Posted by basamnews on 03/07/2012

“… hoạt động xâm chiếm cướp bóc của lũ giặc Tàu trên vùng biển chủ quyền của nước ta ngày càng tăng cường độ gay gắt, mỗi lúc chúng mỗi tiến sát lại gần bờ biển Việt Nam … Kinh tế đất nước rơi vào khủng hoảng trầm trọng sau những vụ Vinashin, Vinalines… và hàng loạt tập đoàn nhà nước làm ăn không có hiệu quả, bị các nhóm lợi ích thao túng, … BVN vẫn kiên trì mong mỏi một Hội nghị Diên Hồng hiện đại, ở đó trí thức và tất cả những người Việt có tâm huyết và tài năng được tôn trọng, lắng nghe, để cùng nhau bàn bạc đưa ra những kiến giải thiết thực nhất, làm nền tảng cho một chiến lược dài hạn trên con đường cứu nguy dân tộc.”

Boxitvn

Từ một câu chuyện thương tâm hơn 20 năm về trước

Bauxite Việt Nam

Hơn 20 năm trước Trần Quang Thành là nhà báo quyết liệt dùng ngòi bút của mình phanh phui các vụ chống tham nhũng theo lời kêu gọi của Đảng Cộng sản Việt Nam.Ông bị trả giá ngay sau đó bằng một vụ tạt acide rùng rợn làm hỏng hết khuôn mặt và gần như mù , nhưng lời kêu cứu của ông rơi vào thinh không, kể cả trước và sau thảm hoạ, ngoại trừ 200 ngàn đồng của Bộ Lao động – Thương binh – Xã hội “uỷ lạo” theo lệnh của ông Đỗ Mười.

Từ sau khi ông ra nước ngoài  cư trú, hiện tượng thờ ơ vô cảm trên đất nướcViệt Nam hình như đã tăng lên 100 lần. Không những người chống tham nhũng – không riêng gì nhà báo – phải rước lấy những tai hoạ ghê gớm tương đương hoặc hơn ông Trần Quang Thành là con số không phải chỉ một hai nữa, mà luật pháp giờ đây còn phơi bày nhiều khe hở để bọn tham nhũng ngang nhiên dựa vào đó diệt trừ những ai quyết tâm quét sạch chúng giúp cho xã hội trong sạch hơn. Và nạn nhân của tham nhũng là dân chúng Việt Nam, nhất là nông dân, thì khốn khổ trăm bề, nhiều vụ việc nổi cộm xảy ra nhức nhối và phổ biến đến mức người ta không còn đủ sức than thở cho cùng khắp. Còn kẻ  có trách nhiệm phải giải quyết đến nơi đến chốn những vụ việc ấy làm chỗ dựa cho niềm tin của mọi người, thì lại chính là lực lượng vô cảm bậc nhất, vô cảm trước công luận, trên báo chí, thậm chí phải dùng cả biện pháp quanh co né tránh nhằm đối phó với các ý kiến chê trách từ thế giới bên ngoài. Trong khi lũ cướp ngày hoành hành một cách trâng tráo bằng đủ mọi thủ đoạn xảo quyệt nhất và có đủ bộ sậu chức năng tiền hô hậu ủng làm hậu thuẫn cho chúng mà không ai dám đem hết ý chí, nghị lực và trí tuệ ra để tìm những phương cách bài bản chỉ mặt vạch tên kẻ đầu sỏ cộm cán nhất, thì an ninh xã hội bị bỏ bê đến mức ngay ở Hà Nội thôi, một xe bán quả vải của nông dân gần gầm cầu Long Biên trong khi đang người mua kẻ bán tấp nập, vậy mà hai kẻ đi xe máy đến quát chủ xe đưa một chùm vải khoảng 5kg cho chúng rồi thản nhiên lên xe đi trước thái độ sợ sệt lặng phắc của đông đảo mọi người, không một ai dám có phản ứng gì.

Đó là chưa nói sự xâm nhập của kẻ thù phương Bắc cũng gây nên vô số xáo trộn khủng khiếp trên khắp mọi miền đất nước, từ các công ty Tàu tha hồ làm mưa làm gió với các dự án khai thác hoặc xây dựng công nghiệp bỏ giá rẻ và hoàn toàn không chất lượng của chúng, các làng Tàu theo đó mọc lên hầu như khắp nơi như những “tô giới” nội bất xuất ngoại bất nhập, các thứ hàng thực phẩm độc hại của Tàu len lỏi vào tận mọi xó xỉnh ngày này qua ngày khác đầu độc người dân Việt, đám thương lái Tàu lùng sục khắp các làng quê tìm hết cách phá hoại tận gốc lực lượng sản xuất của nông dân, và hoạt động xâm chiếm cướp bóc của lũ giặc Tàu trên vùng biển chủ quyền của nước ta ngày càng tăng cường độ gay gắt,mỗi lúc chúng mỗi tiến sát lại gần bờ biển Việt Nam…

“Cướp ngày” và “cướp đêm”, “cướp trong” và “cướp ngoài” quả đang làm hỏng sự sống yên bình của cả một cộng đồng vốn rất lương thiện, biết tôn trọng pháp luật, nề nếp, phong tục có từ nghìn xưa, biết quật cường đứng lên mỗi khi biên cương có giặc.  Kinh tế đất nước rơi vào khủng hoảng trầm trọng sau những vụ Vinashin, Vinalines… và hàng loạt tập đoàn nhà nước làm ăn không có hiệu quả, bị các nhóm lợi ích thao túng, khiến lạm phát phi mã, dự trữ ngân sách sụt giảm, GDP xuống đến mức báo động, gần 100 nghìn doanh nghiệp tư nhân phá sản, nợ xấu ngân hàng nhà nước và nợ xấu doanh nghiệp nhà nước được công bố công khai dưới mức sự thật rẩt xa nhưng đã là những con số đáng ghê sợ –đời sống cả nước lâm tình trạng khó khăn chưa bao giờ thấy.

Dầu có muốn nhìn “biện chứng” đến đâu người ta cũng thấy lòng tin trong mình về sự tồn tại của cái trật tự hiện hữu bị chấn động mạnh, bị lung lay đến gốc. Thử hỏi, còn người Việt Nam nào hiện nay, những ai không thờ ơ với vận mệnh của đất nước, mà không cảm thấy bất an trong lòng, không nghi ngờ tính chính danh của những gì trước đây mình vẫn tin tưởng và phó thác sinh mệnh? Một giải pháp rốt ráo xem ra chưa có, trong khi các giải pháp đã có đều tỏ ra hoàn toàn bế tắc.

BVN vẫn kiên trì mong mỏi một Hội nghị Diên Hồng hiện đại, ở đó trí thức và tất cả những người Việt có tâm huyết và tài năng được tôn trọng, lắng nghe, để cùng nhau bàn bạc đưa ra những kiến giải thiết thực nhất, làm nền tảng cho một chiến lược dài hạn trên con đường cứu nguy dân tộc.

BVN

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s