“Việt Nam muốn cứu tăng trưởng, không dễ!”

 

04.07.2012

An Huy

“Giá như hoạt động vay nợ bất cẩn chỉ nằm trong khu vực quốc doanh, thì tình hình dù tệ cũng có thể kiểm soát được. Tuy nhiên, ngay cả các công ty ngoài quốc doanh ở Việt Nam cũng đang ngập trong nợ nần.”

Trong một bài viết vừa đăng trên báo Financial Times, chuyên gia kinh tế Jonathan Pincus cho rằng, cải thiện tốc độ tăng trưởng đã bị suy giảm sẽ là một nhiệm vụ không dễ dàng đối với Việt Nam. Cách nhìn của vị chuyên gia làm việc cho chương trình Việt Nam của trường Harvard Kennedy School và hiện phụ trách chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright tại Tp.HCM có phần thận trọng hơn so với những nhận định mà các nhà quan sát quốc tế khác về tình hình kinh tế vĩ mô của Việt Nam hiện nay. VnEconomy xin giới thiệu nội dung bản lược dịch bài viết mang tựa đề “Hard grind for Vietnam” (tạm dịch: “Công việc khó cho Việt Nam”) này.

Đợt nới lỏng tín dụng của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam thời gian gần đây, được thực hiện trong bối cảnh lạm phát giảm mạnh, đã làm dấy lên những hy vọng rằng một thời kỳ tốt đẹp mới của nền kinh tế không còn quá xa. Tuy nhiên, tái khởi động tăng trưởng sẽ không diễn ra dễ dàng như thế.

Mức tăng chỉ số giá tiêu dùng (CPI) của Việt Nam trong tháng 5 đã giảm xuống dưới mức 7% so với cùng kỳ năm trước, từ mức đỉnh 23% vào tháng 8 năm ngoái. Phản ứng trước sự đi xuống của lạm phát, Ngân hàng Nhà nước tuần trước cắt giảm lãi suất lần thứ 5 kể từ đầu năm, với lãi suất tái cấp vốn hạ về mức 10%. Trước đó, trong tháng 6, Ngân hàng Nhà nước đã cắt giảm trần lãi suất huy động từ 12% về 9%.

Chính phủ Việt Nam đã thành công trong việc kiểm soát lạm phát thông qua sự phối hợp giữa thắt chặt mục tiêu tín dụng và tài khóa. Lãi suất của các khoản vay thương mại đã đạt đỉnh trên 20%, các dự án đầu tư công đã bị hoãn lại, những biện pháp xử phạt mạnh tay đã được áp dụng cho hoạt động giao dịch ngoại tệ “chợ đen”. Những biện pháp này đã giúp bình ổn giá cả và tỷ giá, nhưng cũng khiến tăng trưởng kinh tế suy giảm từ 6,8% trong năm 2010 xuống còn 4,4% trong 6 tháng đầu năm nay.

Các doanh nghiệp trong nước hy vọng, sự nới lỏng tín dụng sẽ cho phép họ đảo các khoản vay cũ và sẽ tiếp sinh lực cho thị trường bất động sản vốn đang là một “nạn nhân” lớn của sự thắt chặt tín dụng.

Tuy nhiên, quan điểm lạc quan này đã bỏ qua những khoản nợ khổng lồ mà các doanh nghiệp đã tích tụ trong khoảng thời gian 5 năm qua. Các công ty Việt Nam giờ nặng nợ đến nỗi việc giảm nợ sẽ mất thời gian hơn 1 năm, thậm chí là 2 năm.

Tỷ lệ của tín dụng ngân hàng so với GDP của Việt Nam đã tăng hơn gấp đôi trong thời gian từ năm 2005-2010, từ mức 62% lên 136%. Đợt vay nợ ồ ạt đầu tiên chủ yếu là kết quả không được trù tính từ trước của những dòng vốn chảy mạnh vào Việt Nam trong các năm 2007 và 2008. Ngân hàng Nhà nước đã rơi vào thế bị động và không đủ mạnh tay trong việc hút tiền về, dẫn tới sự gia tăng của các khoản vay bằng đồng nội tệ.

Đợt tăng trưởng tín dụng thứ hai là có chủ đích. Đó là một phần trong một gói kích cầu của Chính phủ Việt Nam khi bóng đen khủng hoảng tài chính che phủ kinh tế toàn cầu vào năm 2009. Đến năm 2010, một gói kích thích quy mô nhỏ khác được tung ra nhằm tạo sự hưng phấn trước thềm Đại hội Đảng toàn quốc vào tháng 1/2011.

Việc thắt chặt tín dụng diễn ra sau đó cho thấy các công ty Việt Nam đã trở nên phụ thuộc tới mức nào vào dòng vốn tín dụng dễ dãi. Nhà đầu tư huyền thoại Warren Buffett có một câu nói đùa nổi tiếng rằng, thủy triều hạ là lúc mọi người biết ai đi bơi mà không mặc đồ bơi. Ở Việt Nam, có lẽ doanh nghiệp nào cũng trong tình trạng “đi bơi mà không mặc đồ bơi”.

Theo số liệu từ Bộ Tài chính, 12 công ty nhà nước của Việt Nam đang gánh tổng số nợ 219 nghìn tỷ đồng, tương đương 10,5 tỷ USD. Trong đó, có 10 công ty có tỷ lệ nợ/vốn chủ sở hữu vượt quá 10 lần. Vụ gây sửng sốt nhất là vào tháng 6 vừa qua, Chính phủ công bố thông tin về việc tập đoàn Vinalines đang nợ 2,1 tỷ USD, bên cạnh nắm giữ một đội tàu thuyền mất giá và buông lỏng quản lý tài chính tại các dự án phát triển cảng biển. Hai quan chức cao cấp của Vinalines đã bị bắt giữ, trong khi cựu chủ tịch của tập đoàn này còn đang bỏ trốn.

Giá như hoạt động vay nợ bất cẩn chỉ nằm trong khu vực quốc doanh, thì tình hình dù tệ cũng có thể kiểm soát được. Tuy nhiên, ngay cả các công ty ngoài quốc doanh ở Việt Nam cũng đang ngập trong nợ nần. Những con nợ lớn nhất là các công ty bất động sản, nhưng ở những ngành khác đã xảy ra những vụ vỡ nợ “ngoạn mục”, trong đó đáng kể nhất là vụ vỡ nợ của công ty xuất khẩu thủy sản Bianfishco. Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu thủy sản Việt Nam (VASEP) cho biết, một nửa thành viên của hiệp hội đang đối mặt nguy cơ phá sản và kêu gọi Chính phủ can thiệp, thiết lập mức giá tối thiểu, đồng thời tung cho một gói hỗ trợ 200 triệu USD. Báo chí Việt Nam cũng liên tục đăng tải những lời kêu gọi giúp đỡ tương tự từ các ngành khác.

Sau một thời gian cho vay thoải mái trong thời kỳ kinh tế tăng trưởng mạnh, các ngân hàng giờ đây lâm cảnh thiếu vốn và bị nợ xấu đè nặng. Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình mới đây phát biểu trước Quốc hội rằng, nợ xấu trong hệ thống ngân hàng hiện tương đương 10% GDP. Phần lớn các nhà quan sát quốc tế đều cho rằng, con số 10% này, tuy đã là đáng báo động, vẫn chưa phản ánh đầy đủ thực tế nợ xấu trong các ngân hàng của Việt Nam.

Hiện các ngân hàng không còn đủ sức để tạo ra một cuộc bùng nổ tín dụng mới cho dù Chính phủ có nới lỏng mục tiêu tín dụng. Những ngân hàng cổ phần gặp khó khăn đang tìm mọi cách để thu hẹp quy mô của bảng cân đối kế toán và thấy ngày càng khó tìm nguồn vốn mới khi trần lãi suất huy động bị hạ xuống. Những ngân hàng mạnh hơn thì có tiền, nhưng lại đối mặt với một thị trường mà ở đó không có mấy khách hàng muốn vay tiền mà lại chưa đầm đìa nợ. Nhiều ngân hàng sẽ bằng lòng với việc tìm kiếm lợi nhuận từ trái phiếu chính phủ trong quá trình giảm dần nợ xấu.

Chính phủ Việt Nam hiện đang chuẩn bị vốn cho việc tái cấu trúc hệ thống ngân hàng. Tốc độ của quá trình giảm nợ sẽ phụ thuộc nhiều vào việc kế hoạch tái cấu trúc này sẽ được thực hiện ra sao và được cấp vốn như thế nào.

Nhưng cho dù việc tái cấu trúc sẽ được thực hiện làm sao, thì đó cũng là một quá trình mất thời gian. Trong thời gian đó, sẽ còn có thêm những vụ vỡ nợ lớn, sẽ còn có thêm những nỗi đau. Mặc dù Việt Nam vẫn thường có sự điều chỉnh linh hoạt trước những thay đổi, những nỗ lực để đẩy nhanh tăng trưởng trong điều kiện hiện tại sẽ chỉ đồng nghĩa với sự trở lại của lạm phát và mất ổn định tỷ giá đồng tiền.

Thực hiện phá sản có trật tự sẽ giúp ích nhiều hơn là Chính phủ chìa tay cứu giúp. Sự can thiệp yếu ớt về pháp lý và chính trị có thể sẽ làm giảm tốc độ của quá trình giảm nợ. Theo báo cáo về môi trường kinh doanh mới nhất của Ngân hàng Thế giới, Việt Nam xếp thứ 142/183 quốc gia ở tiêu chí về khắc phục khả năng thanh toán nợ. Nếu Chính phủ Việt Nam muốn giúp các doanh nghiệp, thì đây chính là một vị trí tốt để bắt đầu.

Theo: VnEconomy

2 comments on ““Việt Nam muốn cứu tăng trưởng, không dễ!”

  1. Tuy là 1 kế toán, lính lác… quèn ở 1 tỉnh lẻ, cũng phải làm 1 người lính có trách nhiệm nhất.

    Người dân nghĩ rằng nên có 1 bảng đánh giá thiệt hại về trực tiếp và gián tiếp để phát triển sau này…
    Qua bảng đánh giá tài sản và bảng thiệt hại…phải bồi thường tất cả tổn thất cho dân và nhà nước, phải truy thu tất cả các chi phí và phải thu hồi lại được.

    Còn bồi thường cụ thể như thế nào thì nên xem xét lại các bộ Luật của Việt Nam và quốc tế như Luật tố tụng, Luật chống rửa tiền, Quyền con người…
    Người ta nói gì là chuyện của người ta, tôi không quan tâm. Tôi chỉ biết sống đúng đạo lý, không thẹn với lương tâm, không tham lợi mà hại người, ức hiếp kẻ yếu, ganh tỵ người tài…Sở dĩ tôi làm như vậy để dành nước “hậu”, nếu pháp luật Việt Nam chỉ dùng để bảo vệ người có quyền thế và người giàu!

    Bạn thấy đó, nếu chứng từ họ còn sửa được thì chuyện gì họ không dám làm? Bạn có tin tưởng họ ko? Họ chịu sự quản lý của ai? Vì họ là con cháu ông lớn thì tôi có được yên thân không? Do sợ chính quyền sẽ làm khó và hại tôi nên tôi phải dùng đến kế sách này. Nếu họ muốn bị người dân trong nước và thế giới gièm pha thì họ nên đụng đến tôi.

    Do trình độ của bản thân khá cao, người Anh và người Do Thái không thích làm quen với những người có học vấn nông cạn và trình độ giáo dục thấp.
    Họ thường nói: “Người đứng trong đám hoa hồng thường có mùi thơm”. Giao tiếp với người có học vấn uyên thâm, họ có thể thường xuyên thảo luận, học tập lẫn nhau, hai bên cùng có lợi.
    Người có tầm học vấn uyên thâm, có kiến thức phong phú như anh Châu có tầm mắt quan sát rộng khắp thế giới.
    Còn người mà có học vấn nghèo nàn, kiến thức và năng lực giải quyết vấn đề đều thấp kém hơn người có học vấn uyên bác. Về lâu dài, khó mà đứng vững đôi chân trong các hoạt động kinh doanh…

    Giống như mẹ của Eisenhower, vị tổng thống thứ 34 của Mỹ và Nguyên thủ tướng Ấn Độ Nehru từng nói: “Cuộc đời giống như 1 canh bạc, phải đánh đúng lá bài trong tay mình…”

    Phải biết kết hợp được các lá bài trên tay và đánh đúng từng lá một.

    Tôi chỉ nói đúng sự thật và xây dựng. Làm sai không biết phục thiện, không biết sửa sai thì sẽ không được người khác kính trọng.
    Lạm dụng công vụ, xem thường pháp luật… tội đáng phải xử. Tất cả đồng lõa phải bị trừng trị.
    Việc giám đốc Eximbank Bạc Liêu tự ý rút tiền trong tài khoản của tôi diễn ra trong 1 thời gian dài mà vẫn không thấy xử lý mặc dù tôi có gửi đơn khiếu nại.
    Vậy tôi kính đề nghị các cơ quan chức năng và công luận xem xét giúp đỡ cho tôi!
    Vấn đề là tự các ông ấy làm nhân chứng vì tôi có ghi âm chứng tỏ các ông ấy đã tự nhận. Còn muốn bưng bít hay dùng thông tin sai sau này thì đó là chuyện của các ông ấy nhưng sự thật vẫn là sự thật cho dù có người cố tình làm sai, 1 tay che hết bầu trời được sao?Giữa ông Nguyễn Mạnh Triều giám đốc Eximbank và bà Trang Ngọc Yến có mối quan hệ gì?

    Có chứng cứ:ghi âm đối chứng!
    Giữa ông Nguyễn Mạnh Triều giám đốc Eximbank và bà Trang Ngọc Yến có mối quan hệ gì mà ông ta nhiều lần bao che cho bà ấy:
    – Giấu các biên bản họp làm sai pháp luật, gian lận phân công sổ sách, xúi giục nhân viên làm bậy…
    Lấy lợi nhử người ta, mà bảo người ta nói sai sự thật là bất nhân.
    Ỷ thế cậy quyền, lạm dụng quyền lực, lấy uy quyền hiếp người ta nhận tội thay mình, làm cho người ta mất chí khí là bất dũng.
    Án Tử.

    http://blog.yahoo.com/_MIGBSHJT6AS63B7H4GNPBUXNRA/articles/742243/index
    Pháp luật là phải có bằng chứng và nguồn căn. Nếu anh nói tôi sai thì anh phải chứng minh được tôi làm sai cái gì?
    Dựa vào cái gì anh nói tôi sai?
    Tại sao sai và sai như thế nào?

    Nói thật với các bạn:

    Vay vốn ODA là để xây dựng và phát triển đất nước.

    Ra làm ăn nhất là với người nước ngoài thì Tiền của nhà đầu tư phải được theo dõi và báo cáo rõ ràng…

    Lại xét đến người đi vay thì phải có trách nhiệm báo cáo và trả tiền cho nhà đầu tư.

    Nếu để xảy tham nhũng thì sẽ rất khó khăn cho nhân dân do phải đóng thuế trả nợ vay nước ngoài.

    Nếu không có tiền thì phải in thêm tiền. In tiền nhiều thì tiền sẽ mất giá.

    Cho nên, chúng ta bắt buộc phải làm việc có trách nhiệm và tránh để tham nhũng ăn tàn mạt đất nước…hại bà con phải trả nợ hoài không hết cho đến đời con cháu…

    Tất cả những nhân tố này dẫn đến việc tôi bị hại, bị xâm hại quyền con người 1 cách rừng rú và không có pháp luật.

    Nhưng vì tôi làm là vì lương tâm và trách nhiệm, góp 1 phần nhỏ xây dựng đất nước minh bạch hơn cho tương lai của Việt Nam . Vì nếu làm ăn gian dối, phi pháp thì người nước ngoài sẽ không cho vay nữa và sẽ mất lòng tin trên trường quốc tế.

    Như vậy, đất nước sẽ nghèo nàn hơn do tham nhũng. Tin rằng các bạn cũng hiểu được điều này!

    Muốn bảo vệ mình trước đối thủ mạnh có đầy quyền lực và làm hại mình thì phải tìm ra cái sai của họ.
    Giống như vấn đề của tôi, người ta kêu tôi gửi đơn cho công an trong khi họ là con cháu ông lớn còn thách tôi làm nữa. Họ nói là chấp tôi luôn coi làm gì được họ không?

    Cho nên, vấn đề là tôi có gửi 10 cái tòa án cũng vậy thôi. Oan khiêng của tôi vẫn chất chồng ra đó.

    Muốn giải quyết vấn đề nên tìm ra manh mối và mấu chốt của nó.

    Ép tôi nghỉ việc tức là ép tôi nhận tội giống như trước đây ông Nguyễn Mạnh Triều giám đốc Eximbank đã làm là giấu biên bản họp và ép tôi nhận tội. Như vậy là làm sai pháp luật phạm tội gian lận. Nghỉ việc tức là nhận tội giống ông Dương Chí Dũng Vinalines và bị ghép vô tội cố ý làm trái nên bỏ trốn.

    Vì sự an toàn và sống còn theo Hiến Pháp 1992, Luật Tố Tụng và Quyền Con Người của Liên Hiệp Quốc nên tôi phải trưng bày chứng cứ ra cho mọi người hiểu và giúp tôi nếu ai có quyền lực vì họ là con cháu ông lớn, không thôi sau này sẽ bất lợi cho tôi.

    Xin cảm ơn mọi người!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s