Liệu Trung Quốc có “đánh” Việt Nam?

 

Hữu Nguyên – Ngày 15/5/2012, mạng “Quân sự Thiên Thiên” của Trung Quốc đăng bài viết “Trung Quốc sử dụng vũ lực giải quyết vấn đề Biển Đông, nước nào là đối tượng đầu tiên?”.

Chính các tác giả người Trung Quốc sau khi phân tích, cân nhắc đầy đủ các yếu tố khách quan và chủ quan của nước này đã phải đưa ra nhận định: “Trung Quốc tấn công quân sự Việt Nam đầu tiên để giải quyết vấn đề Biển Đông là một sự lựa chọn không sáng suốt”. Mặc dù cũng theo các tác giả này, nếu phải làm một cuộc điều tra dân ý về chuyện “đánh ai trước” thì chắc chắn 80% dân số Trung Quốc sẽ đồng thanh hô to: “Việt Nam”.

Những động thái diễu võ giương oai mới đây của lực lượng hải quân Trung Quốc tuần tra trên Biển Đông và kế hoạch đưa hàng chục ngàn quân ra đồn trú trên cái gọi là “thành phố Tam Sa” của Trung Quốc càng khiến cho người ta thấy sự hung hăng của một kẻ không chỉ đang chuẩn bị cho chiến tranh…mà còn tự cho mình cái quyền làm “cá lớn nuốt cá bé” ngay trong thời đại văn minh này. “Cá lớn” đang cân nhắc xem liệu hắn sẽ phải “nuốt con cá bé” nào trên Biển Đông trước đây?

Tuy vậy, bản thân người Trung Quốc dù tự cho mình là “cá lớn” cũng nhìn thấy rõ, khai chiến với Việt Nam đầu tiên chỉ mang lại sự thất bại ê chề cho chính họ.

Xin trích dẫn một phần bài báo nói trên của Trung Quốc để tham khảo:

Nếu quân đội Trung Quốc giải quyết tranh chấp Biển Đông bằng vũ lực, phải tiến hành điều tra dân ý về vấn đề “đánh ai trước”, chắc chắn trên 80% dân chúng Trung Quốc đều hô to một tên – Việt Nam. Về bề ngoài, Việt Nam hung hăng nhất, quốc lực tổng hợp yếu nhất và năng lực kiểm soát chiến tranh kém nhất trong số 5 nước có tranh chấp với Trung Quốc tại Biển Đông, dựa vào thực lực quân sự của Trung Quốc hiện nay có thể khẳng định rằng, nếu hải quân hai nước Trung-Việt xảy ra chiến tranh tại quần đảo Hoàng Sa hoặc quần đảo Trường Sa, quân đội Việt Nam chỉ có thể chống đỡ, không có sức đánh trả, cuối cùng phải chịu thất bại, quân đội Trung Quốc khẳng định sẽ giành chiến thắng gọn gàng, triệt để. Với thực lực quốc gia và thực lực quân đội hiện nay của Việt Nam căn bản không chịu nổi một trận đánh của Trung Quốc. Mặc dù, tác giả bài viết này nhất trí với đánh giá của đa số người dân Trung Quốc, nhưng mặt khác tác giả cũng tán thành với một bộ phận có quan điểm nhìn xa trông rộng, không chủ trương tiến đánh Việt Nam ngay lập tức, vậy vì sao?

Tác giả bài viết cho rằng trong một thời gian dài kiên trì theo dõi các chương trình quân sự trên truyền hình và trên các phương tiện truyền thông khác, lắng nghe các chuyên gia quân sự đánh giá về tình hình Biển Đông và trong các cuốn sách chuyên đề cũng như các bài bình luận trên mạng của các chuyên gia quân sự, cũng đọc thấy nhiều bài viết và ý kiến về chủ trương không tiến đánh Việt Nam trước, tác giả có cùng một quan điểm với chủ trường này:Trung Quốc giải quyết vấn đề tranh chấp Biển Đông, mục tiêu tiến đánh đầu tiên không nên là Việt Nam, và không chủ trương lập tức khai chiến với Việt Nam, một khi Trung Quốc khai chiến với Việt Nam sẽ tạo ra nhiều hậu quả, trong đó có 4 điểm vô cùng bất lợi cho Trung Quốc:

Một là, hiện nay Việt Nam có thể nói đang trong hoàn cảnh hết sức khó khăn, từ sau Chiến tranh Lạnh, Việt Nam bắt đầu mất dần ký ức chiến tranh, mặc dù trong những năm gần đây họ giơ cành ô liu với người Mỹ, nhưng lịch sử thảm khốc của cuộc Chiến tranh Việt Nam và hình thái ý thức của Đảng Cộng sản Việt Nam, khiến Mỹ băn khoăn lo lắng, huống hồ người Mỹ cũng biết rất rõ, người Việt Nam chẳng qua là muốn hàng không  mẫu hạm của Mỹ đến để kiềm chế và hù doạ Trung Quốc mà thôi. Nếu Trung Quốc đánh Việt Nam, người Việt Nam sẽ kêu gọi sự bảo vệ của Mỹ, Nhật Bản, cung cấp căn cứ quân sự cho Mỹ, Nhật, như vậy tuyệt đối không phải là một tin tốt cho Trung Quốc, Trung Quốc sẽ mất đi “vùng đệm hoà hoãn” phía Nam trong sự đối kháng với Mỹ. Cục diện này là ước nguyện của người Mỹ mấy chục năm qua, cũng là mục đích mà người Mỹ phải sử dụng biện pháp chiến tranh trong mười mấy năm mà chưa đạt được, và một khi xuất hiện cục diện này, dưới sự “giúp sức” của Trung Quốc, chắc chắn người Mỹ sẽ thực hiện được mục tiêu này. Nếu quân đội Mỹ có thể quay trở lại cảng Cam Ranh, có thể khẳng định cuộc sống của Trung Quốc sẽ không còn tốt đẹp.

Hai là, chiếm giữ các đảo của Trung Quốc tại Trường Sa còn có các nước Philippin, Malaixia, Inđônêxia, Brunây, nếu các nước này nhận được sự ủng hộ và xúi giục từ Mỹ, sẽ liên hợp với Việt Nam tiến hành chiến tranh chống lại Trung Quốc, cục diện này rất có khả năng xảy ra, vậy Trung Quốc phải làm sao? Toàn bộ khu vực Biển Đông sẽ trở thành chiến trường, hoàn toàn có thể khiến toàn bộ các nước Đông Nam Á thoái thác triệt để cho Mỹ, thảm hoạ chiến tranh sẽ tiếp nối, đồng minh của Trung Quốc tại khu vực này sẽ ngày càng ít, thậm chí bị cô lập hoàn toàn, hình tượng nước lớn có trách nhiệm của khu vực được Trung Quốc xây dựng từ năm 1999 đến nay bị sụp đổ hoàn toàn, nếu nhân cơ hội này Đài Loan đi theo hướng độc lập, Nhật Bản chiếm đóng tại đảo Điếu Ngư, Nam Tây Tạng lại có vấn đề, Trung Quốc thật sự xuất hiện cục diện “bốn bề gặp hoạ”, phiền phức không để đâu cho hết.

Ba là, các đảo Việt Nam chiếm giữ tại Biển Đông phân bố rải rác và trong phạm vi rộng, đại bộ phận đều nằm ở cực Nam của Biển Đông, đánh chiếm các đảo trên với Việt Nam như thế nào, mặc dù nó một tấc lãnh thổ cũng không thể nhường, nhưng đối với Trung Quốc, một số đảo thuộc khu vực Trường Sa thực sự quá xa, xa đến mức nếu dựa vào biện pháp kỹ thuật hiện nay, cho dù khai thác, phát triển thì lợi ích thu được so với cái giá phải bỏ ra để bảo vệ cũng không thể so sánh được, ngược lại, những đảo này rất gần với phía Việt Nam, huống hồ sau khi đánh chiếm những đảo này, hải quân Trung Quốc không thể dụng cả một hạm đội tác chiến bố trí lâu dài tại cực Nam của Biển Đông, vì vậy đánh chiếm các đảo này sẽ rất khó phòng thủ, rất có thể xuất hiện cục diện mất rồi lại được, được rồi lại mất, nếu xuất hiện cục diện này, hao người tốn của là chuyện không phải bàn, Việt Nam sẽ làm tiêu hao một lượng lớn sức chiến đấu của hải quân Trung Quốc, trong khi đó hải quân Mỹ cũng sẽ nhân cơ hội này gây ra những phiền phức cho hải quân Trung Quốc.

Bốn là, Trung Quốc tiến đánh Việt Nam trước, chắc chắn sẽ gặp sự phản đối kiên quyết từ nước láng giềng phương Bắc – đó là Nga, vì sau khi Liên Xô tan rã, Nga kế thừa và phát triển quan hệ đồng minh hữu nghị với Việt Nam, hiện nay Nga là nguồn cung cấp trang bị vũ khí quân sự và hoả lực lớn nhất của Việt Nam, ngược lại, người Nga nhập khoảng 30% hàng nông sản, thực phẩm từ Việt Nam, một khi Trung-Việt xảy ra chiến tranh, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới quan hệ đối tác mật thiết Trung-Nga mà hai nước mới thiết lập, tình hình quốc tế hiện nay đòi hỏi hai nước Trung-Nga phải đoàn kết mật thiết, cùng nhau đối phó với nguy cơ quân sự ngày càng nghiêm trọng, nếu Nga cũng gia nhập vào tập đoàn tuyên truyền về thuyết “mối đe doạ từ Trung Quốc”, như vậy Trung Quốc sẽ ở vào địa vị quốc tế hết sức khó xử, Nga cũng sẽ đối xử thù địch với Trung Quốc, Trung Quốc thật sự bị Mỹ bao vây toàn diện. Trong khi đó, kinh tế của Trung Quốc cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, đây là bất lợi lớn nhất.

Căn cứ vào 4 nguyên nhân trên, Trung Quốc tiến đánh Việt Nam đầu tiên để giải quyết vấn đề Biển Đông là sự lựa chọn không sáng suốt, nếu tiến đánh Việt Nam đầu tiên, các nước tranh chấp khác dưới sự xúi giục và ủng hội của Mỹ, khẳng định sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Nhưng nếu Trung Quốc tiến đánh Philippin đầu tiên hoặc nước khác, tác giả có đầy đủ lý do chứng minh rằng, cho dù Mỹ gây chia rẽ như thế nào, Việt Nam đều sẽ không dám tham gia, trong vấn đề Biển Đông, hai nước Trung-Việt dường như có một dạng hiểu ngầm là: “anh không đánh tôi, tôi không tham gia” và “tôi không đánh anh, anh không tham gia”, năm ngoái Trung Quốc và Philippin xảy ra xung đột xung quanh vấn đề đảo Hoàng Nham, biểu hiện giữa Trung Quốc và Việt Nam đã cho thấy tồn tại sự hiểu ngầm đó.

Theo blog hữu Nguyên

5 comments on “Liệu Trung Quốc có “đánh” Việt Nam?

  1. Nó chỉ hù doạ cho mấy thằng lảnh đạo CSVN tè ra quần thôi. Dân ta đừng sợ,cầu cho Tàu đánh nhanh giết hết CS càng nhiều cảng tốt..

  2. Nói thật với các bạn:
    Vay vốn ODA là để xây dựng và phát triển đất nước.
    Ra làm ăn nhất là với người nước ngoài thì Tiền của nhà đầu tư phải được theo dõi và báo cáo rõ ràng…
    Lại xét đến người đi vay thì phải có trách nhiệm báo cáo và trả tiền cho nhà đầu tư.
    Nếu để xảy tham nhũng thì sẽ rất khó khăn cho nhân dân do phải đóng thuế trả nợ vay nước ngoài.
    Nếu không có tiền thì phải in thêm tiền. In tiền nhiều thì tiền sẽ mất giá.
    Cho nên, chúng ta bắt buộc phải làm việc có trách nhiệm và tránh để tham nhũng ăn tàn mạt đất nước…hại bà con phải trả nợ hoài không hết cho đến đời con cháu…
    Tất cả những nhân tố này dẫn đến việc tôi bị hại, bị xâm hại quyền con người 1 cách rừng rú và không có pháp luật.
    Nhưng vì tôi làm là vì lương tâm và trách nhiệm, góp 1 phần nhỏ xây dựng đất nước minh bạch hơn cho tương lai của Việt Nam . Vì nếu làm ăn gian dối, phi pháp thì người nước ngoài sẽ không cho vay nữa và sẽ mất lòng tin trên trường quốc tế.
    Như vậy, đất nước sẽ nghèo nàn hơn do tham nhũng. Tin rằng các bạn cũng hiểu được điều này!
    Muốn bảo vệ mình trước đối thủ mạnh có đầy quyền lực và làm hại mình thì phải tìm ra cái sai của họ.
    Giống như vấn đề của tôi, người ta kêu tôi gửi đơn cho công an trong khi họ là con cháu ông lớn còn thách tôi làm nữa. Họ nói là chấp tôi luôn coi làm gì được họ không?
    Cho nên, vấn đề là tôi có gửi 10 cái tòa án cũng vậy thôi. Oan khiêng của tôi vẫn chất chồng ra đó.
    Muốn giải quyết vấn đề nên tìm ra manh mối và mấu chốt của nó.
    Ép tôi nghỉ việc tức là ép tôi nhận tội giống như trước đây ông Nguyễn Mạnh Triều giám đốc Eximbank đã làm là giấu biên bản họp và ép tôi nhận tội. Như vậy là làm sai pháp luật phạm tội gian lận. Nghỉ việc tức là nhận tội giống ông Dương Chí Dũng Vinalines và bị ghép vô tội cố ý làm trái nên bỏ trốn.
    Vì sự an toàn và sống còn theo Hiến Pháp 1992, Luật Tố Tụng và Quyền Con Người của Liên Hiệp Quốc nên tôi phải trưng bày chứng cứ ra cho mọi người hiểu và giúp tôi nếu ai có quyền lực vì họ là con cháu ông lớn, không thôi sau này sẽ bất lợi cho tôi.
    Xin cảm ơn mọi người!
    http://blog.yahoo.com/_MIGBSHJT6AS63B7H4GNPBUXNRA/articles/1020143/index

  3. Có cho kẹo Trung Quốc cũng không dám đánh Việt Nam vì những lý do sau:
    *Luật biển của Việt Nam đã được quốc hội thông qua khẳng định Hoàng Sa- Trường Sa là lãnh thổ của Việt Nam; Quân đội Việt Nam có nhiệm vụ bảo vệ lảnh thổ, lảnh hải Việt Nam là điều đương nhiên được nhân dân Việt Nam cùng bạn bè thế giới công nhận, ủng hộ.
    *Việt Nam công bố bản đồ Trung Quốc phát hành thời nhà Thanh khẳng định lảnh thổ Trung Quốc không bao gồm Hoàng Sa, trường Sa.
    *Trung Quốc đang lo sợ phong trào dân chủ tại Quốc nội, các phong trào đòi độc lập của các dân tộc Tây tạng… luôn là nổi ám ảnh chính quyền Bắc Kinh.
    *Trung Quốc chỉ khiêu khích chứ không dám nổ súng trước. Bài học từ ngàn xưa khẳng định dân tộc Việt Nam có truyền thống chống ngoại xâm bất kể thuộc đảng phái chính trị nào. Trung Quốc cần đám đồng minh bưng bô, bán nước ủng hộ. Khai hoả trước sẽ dấy lên phong trào bài hoa của cả dân tộc Việt. Trước khi cầm súng ra chiến tuyến, dân Việt sẽ tính sổ bọn bán nước trước. vậy dại gì chạm vào ổ kiến lửa, vưa rách việc mà còn làm mất luôn đồng minh.
    Những suy nghĩ sơ đẳng trên khẳng định việc Quân đội Việt Nam chỉ cần làm đúng nhiệm vụ của mình là bảo vệ toàn vẹn lảnh thổ; chống ngoại xâm, là những việc cần thiết.Nếu cần cứ việc khai hoả mở màn cho cuộc chiến bảo vệ quốc gia. Toàn dân Việt sẽ đứng sau quân đội trong việc bảo vệ lảnh thổ. Tôi tuy đã già cũng tình nguyện cầm súng chống ngoại xâm, các bác chính trị bộ có dám cấp vũ khí không?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s