Bạo tàn nào dập nổi ánh đuốc liệt nữ Việt Nam?

Và như thế mẹ hóa thân làm đốm lửa

sáng sáng bùng như bông lửa

của lòng nhân

mẹ yêu con yêu dân tộc này

vô ngần

nên một lần

mẹ quyết làm tử đạo!

tình tổ quốc linh thánh như tôn giáo

mẹ còn gì để khóc

lũ vong nô

đành bước đi khi trời vừa tảng sáng

ôi mẹ thức dậy,

sao lũ con im ngủ chẳng thấy lao đao?

khi phố thị bỗng một ngày

bừng con mắt chao chao

Bạc Liêu thành Bạc Kiêu / Kiêu Bạc biết bao!

lũ bội tình khiến “mặt trận miền Tây không còn yên tĩnh”

A, đâu thể cứ ngồi chực chờ ánh bình minh

hoặc nhủ lòng viết nốt những-trường-ca-thi-ca-bán-mạng

mà đau thắt lại từng núm ruột quê hương

ai nào biết những phẫn uất bi thương

đã nhóm lửa phi thường

trong mẹ

như kẻ soi đường ánh đuốc xả thân

mẹ làm sống dậy

dòng giống oai hùng

không cho phép lũ con chỉ biết phẫn nộ

rồi cúi đầu cam phận

mẹ biến thành biểu tượng

khi lũ con mẹ đói khát biết mấy biểu tượng

thứ biểu tượng của cuộc thoát mình

đánh bại nỗi khiếp nhược: lên đường

hãy nhìn kìa, khi cuộc đời đã quá bốc cháy

lòng căm phẫn

những bông hồng sẽ mọc đầy gai can trường

đợt sóng thần của bất khuất

sẽ cuốn trôi tất cả

những tượng đài tham vọng của cải điêu ngoa

đã đến hồi chiếc miệng núi lửa mở ra toang hoác

có hay không lòng sám hối muộn màng của bầy sói hoang dâm

cơn địa chấn cuồng nộ

nổ tung

ngày phán xử

30/7 mẹ bước tới trụ sở tỏa đẹp như bông hồng lửa

khiến lũ ác càng hiện nguyên hình lửa địa ngục

30/7 cũng là tấn thảm sầu của đất nước tủi nhục

dâng nến nguyện cầu đốt nến lên mắt thắp nến trong lòng

tưởng nhớ 365 ngày không chỉ 1 mà là 17 thanh niên Công Giáo,

bị quỷ dữ túm vào ngục lạnh dễ như trò chơi tuổi nhỏ thiên đàng địa ngục

30/7 là nỗi ghi dấu của cuộc nổi lửa cho những tàn rụi bất nhân!

30/7 một chọn lựa ngẫu nhiên biến lũ con mẹ không còn một chọn lựa nào khác

30/7 khúc biệt ly mẹ cho một đất nước không may lỗi nhịp lời tụng ca tiếng hát

làm tiếng trống Mê Linh từng hồi giục giã

và như thế hóa thân mẹ đốm lửa

từng lũ con nung nấu mặt trời hồng

dẫu lịch sử có là những nhánh sông

bị mắc kẹt nghẽn tắt những củi mục đá cuội rêu rong

thì thiên thạch này

mặt trời kia đốm lửa nọ cũng sẽ phải đến hồi tỏa thông

sự mặc cả cuối cùng như ngàn năm cha ông quyết chết sống

dựng lại con nước những nhánh sông

tự do, tự do chọn lựa cho mình được chết hay được sống

mà không là dở chết dở sống

ngẩng đầu hay là chết

thà chết không cúi đầu

nô lệ mình nô lệ người nô lệ con sâu con dòi

nô-lệ-cái-âm-hộ-mẹ!

tự do phất lên dương vật ngỗng

kể cả nếu cần

đốt thân

mình.

Nguyễn Thị Thanh Bình

danlambaovn.blogspot.com

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s