Vũ Đức Khanh – Một nước Việt Nam Tương lai: Hãy thay đổi ở trong nước trước khi thay đổi nước ngoài.

Vũ Đức Khanh/Asia Sentinel
Lê Quốc Tuấn. X-CafeVN chuyển ngữ

Việt Nam cần phải thay đổi từ trong nước, trước khi có thể đảm nhận bất kỳ vai trò nào trên trường quốc tế

Hôm Thứ hai vừa qua, bà Đặng Thị Kim Liềng, mẹ của Tạ Phong Tần, đã chết sau khi tự thiêu để phản đối việc giam giữ con gái mình. Tạ, một cựu sĩ quan công an, một người viết blogg, đã bị bắt vì tội tuyên truyền chống lại nhà nước- một loại cáo buộc vốn gần đây đã trở nên rất phổ biến. Phiên toà sẽ được xử trong tháng Tám cùng với người viết blog Nguyễn Văn Hải (còn được gọi là Điếu Cày) và Phan Thanh Hải, mỗi người, có thể bị kết án đến 20 năm tù. Không thể để giúp gì cho con gái, bà Đặng chỉ có thể dóng lên lời phản đối của mình bằng cách tự thiêu.

Nhân quyền, cùng sự diễn giải trong chính sách của Việt Nam ở trong nước, không thể được tách rời khỏi chính sách đối ngoại của mình. Tuy nhiên, chính phủ Việt Nam hy vọng sẽ thuyết phục được các nhà chỉ trích về nhân quyền, đặc biệt là Hoa Kỳ, rằng một sự tách biệt như vậy là khả thi. Những bi kịch như của bà Đặng và việc tiếp tục giam giữ lcác nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền chỉ làm nổi bật tình hình đang xấu đi ở Việt Nam.

Nói thẳng ra, chính quyền Hà Nội không hề tôn trọng ý muốn của công dân mình, do đó không thể nói được rằng hành động của chính phủ này trên trường quốc tế phản ánh ý nguyện của người dân. Các công dân Việt Nam mong muốn cải cách nhưng chính phủ vẫn tiếp tục đàn áp những nỗ lực ấy. Thật không ngạc nhiên, khi Hoa Kỳ tiếp tục từ chối việc dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam cho đến khi các vấn đề nhân quyền này được giải quyết.

Bất chấp sự xuất hiện của sự gần gũi ngày càng tăng giữa hai nước, chừng nào Việt Nam còn là một nhà nước độc đảng và nhân quyền không được cải thiện, Hoa Kỳ sẽ vẫn tiếp tục duy trì khoảng cách của mình. Chỉ có sự lo ngại về Bắc Kinh và mối tranh chấp ở Biển Đông của Hà Nội đã giữ cho Việt Nam không bắt tay với Trung Quốc. Tuy nhiên, niềm mong muốn không làm buồn lòng cả hai nước đã khiến Việt Nam tiếp tục phải hành động cân bằng chính trị giữa hai bên.

Quan hệ đặc biệt và quan hệ đối tác chiến lược

Việt Nam từng khôn ngoan theo đuổi một con đường độc lập, tìm cách xây dựng mối quan hệ vuợt lên trên cả Hoa Kỳ và Trung Quốc. Thay vì đặt tất cả trứng ấp của mình vào một hoặc hai giỏ, Hà Nội đã quyết định trải dàn ra khắp các châu lục. Thiết lập được quan hệ đối tác chiến lược là một khía cạnh quan trọng cho mục tiêu lý tưởng muốn làm bạn với tât cả mọi người của Việt Nam. Nhưng thật không may, các mối quan hệ loại đối tác chiến lược không phải là các tình bạn.

Dù Trung Quốc là một đối tác chiến lược của Việt Nam, khó có thể nói rằng đấy là một người bạn thân thiết. Chỉ cần xét đến các tranh chấp trên Biển Đông, mọi người đều có thể tìm thấy bằng chứng cho điều này. Thật vậy, Việt Nam có thể khẳng định mình có nhiều đối tác trên giấy tờ văn bản, nhưng lúc khủng hoảng, mấy ai sẽ đứng bên cạnh Việt Nam?

Mong muốn làm bạn với tất cả của Việt Nam vốn không phải là sai nhưng là ngây thơ. Khi bạn của một nước (Vương quốc Anh) bao gồm cả đối thủ của một nước bạn (Nga), sẽ đưa ra nghi vấn về ý định và độ tin cậy của môt nước bạn. Việt Nam có nhiều “bạn bè”, đúng thế, nhưng có bao nhiêu nước bạn mà họ có thể thực sự xem là một nước bạn?
Tích lũy nhiều các quan hệ đối tác là không đủ. Việt Nam cần bạn bè, các nước có thể trông cậy được vào những lúc cần thiết. Mối quan hệ như thế là đặc biệt khó hình thành bởi vì nó đòi hỏi phải có niềm tin, mặt hàng vốn thiếu nơi chính phủ Việt Nam hiện nay.

Việt Nam nên thiết lập các mối quan hệ đặc biệt với ai ? Lý tưởng nhất, Việt Nam nên tìm kiếm các mối quan hệ gần gũi hơn với các nước cùng chia sẻ chung các giá trị của mình. Từ đó, câu hỏi đặt ra là Việt Nam đại diện cho những giá trị nào ? Đấy là những giá trị của chính phủ hay của dân chúng ? Trong một nền dân chủ, chính phủ đại diện công bằng cho ý nguyện của người dân và vì thế cả hai có thể thảo luận được với nhau. Tuy nhiên, đấy không phải là trường hợp của Việt Nam, nơi chính phủ và người dân thường rõ ràng khác nhau về vấn đề này.

Ngày càng rõ ràng là người dân Việt Nam đang tìm kiếm sự thay đổi, đòi hỏi sự tôn trọng nhân quyền và thậm chí cả cải cách dân chủ. Đây là những giá trị của người dân, những giá trị vốn phản ánh gần gũi hơn với những gì đã được thiết lập trong Tuyên ngôn Nhân quyền. Người dân ít có điểm chung với chính phủ, thành phần từng thực hiện mọi nỗ lực để kiềm chế tiến bộ của dân chủ để duy trì ách kìm kẹp của Đảng Cộng sản trên toàn cõi Việt Nam.
Khi chính phủ không thực sự đại diện cho người dân, Việt Nam sẽ còn bị ngăn chặn không thiết lập được một mối quan hệ lâu dài đặc biệt với bất kỳ quốc gia nào, thay vào đó là vẫn bị đối xử ở một khoảng cách và sự nghi ngờ.

Tác động như một phần của một tổng thể lớn hơn

Nhưng chúng ta hãy giả định rằng những thay đổi này đã diễn ra: Việt Nam có thể hành động như một trục chuyển đối với cả Mỹ và Trung Quốc hay không ? Có thể là có thể và có lẽ không thể, nhưng thay vào đó Việt Nam nên dành nỗ lực để thống nhất Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á, vốn là tổ chức có khả năng định hình lại khu vực, nhưng đã không theo đuổi được tiềm năng này trong tình trạng hiện tại.

Hội nghị gần đây tại Phnom Penh, Campuchia, là hội nghị đầu tiên trong lịch sử 45 năm, các nước ASEAN đã kết thúc mà không đưa ra được một tuyên bố chung. Nguyên nhân chính cho sự thất bại của sự hợp nhất này là vì các tranh chấp trên Biển Đông đã chia rẽ tổ chức.

Để duy trì sự thích hợp trong tương lai, ASEAN phải thay đổi và thích ứng với hoàn cảnh hiện tại. Với tính tự nguyện – các nước thành viên không bị ràng buộc – hiệu quả của hội phụ thuộc vào thiện chí của các thành viên. Từ sự đa dạng rộng lớn của các quốc gia, các quyền lợi của nước thành viên có thể khác nhau. Do đó, một mặt trận thống nhất phải được lập thành trên nền tảng của các giá trị chung, không phải như Việt Nam. Vai trò của ASEAN trong tương lai là gì, và làm thế nào tổ hức này có thể đạt được các mục tiêu này? Điều đó vẫn chưa được nhìn thấy, bởi vì vấn đề cấp bách nhất là các nước thành viên phải uỷ thác và nhận ra tiềm năng của ASEAN.

ASEAN đang không có một lãnh đạo để tập hợp xung quanh mình. Indonesia có thể chứng minh là một nước lãnh đạo, nhưng có cơ hội cho một nước Việt Nam mới để hành động như lương tâm của hiệp hội , để nói lên mối quan tâm thực sự dù không được ưa chuộng và để đề nghị những quyết định dù không được lòng người ưa thích khi các lựa chọn khác không giải quyết được những mối quan tâm này.

Nếu Việt Nam nên hành động như một trục chuyển đối với Mỹ và Trung Quốc, đất nước này nên hành động như thế như một phần tử của ASEAN. Có một cơ hội để Việt Nam cải thiện và củng cố sự tán thành chính sách đối ngoại của mình như là một phần của ASEAN, nơi đất nước này có thể có được các khả năng và ảnh hưởng cần thiết để đóng một vai trò lớn hơn trên trường quốc tế. Có một con đường mà Việt Nam có thể đi theo để trở thành một nhà lãnh đạo, nhưng trước tiên đất nước này phải thay đổi.

Nguồn: Asia Sentinel

2 comments on “Vũ Đức Khanh – Một nước Việt Nam Tương lai: Hãy thay đổi ở trong nước trước khi thay đổi nước ngoài.

  1. Cách biểu tình hiệu quả: ĐÁM ĐÔNG!

    Tuy không được biểu tình, nhưng nếu hiểu hôm nay không có biểu tình là hoàn toàn sai, phải hiểu đó là không thể diễn ra biểu tình do sự ngăn chặn, sách nhiễu của chính quyền.
    Nhận thấy:
    1. Người biểu tình còn quá nhiều nỗi sợ hãi, sợ CA, lan sang cả việc sợ những người biểu tình khác, luôn tưởng rằng những người biểu tình khác là CA mặc thường phục.
    Nên chăng mỗi người biểu tình hãy cố gắng dẹp bỏ nỗi sợ đó, suy nghĩ đó, nếu không chúng ta chỉ là một chậu cát, không có sự đoàn kết, gắn kết với nhau.
    2. Người biểu tình sợ bị bắt! Đây là một trong những nỗi sợ hãi thực tế quá lớn. Những ai không sợ bị bắt? Đó là những người đã bị bắt nhiều lần, và đa số họ là những người có tên tuổi, có tiếng nói, nhiệt tình trong các cuộc biểu tình.
    Nỗi sợ bị bắt sẽ vượt qua bởi đám đông. Khi đám đông thành hình, dù có bao nhiêu CA cũng không thể cản nổi. Thật khó để bắt được hàng ngàn người!
    3. Chúng ta vẫn thường tự hào: “biểu tình có tổ chức mà như không có tổ chức, không có người đứng đầu mà như có người đứng đầu”. Theo tôi cách suy nghĩ này cần phải được xem xét lại nghiêm túc. Khi tôi đi đến tượng đài, bơ vơ, không biết gặp ai, làm gì, chờ đợi gì??? Tôi như con cá nằm trên thớt, luôn phải chú ý CA kẻo lại bị tóm, đưa về Lộc Hà mà chẳng làm được gì, chẳng ẳng lên được một tiếng. Về đến Lộc Hà ngồi lý luận suông với CA theo kiểu đàn gảy tai trâu thì thật là vô nghĩa! CA luôn tìm người tổ chức biểu tình để xử lý hình sự, nhưng tôi nghĩ cách làm của 42 trí thức Tp HCM cần đáng học hỏi.
    Theo tôi, cần tổ chức biểu tình theo hướng có người tổ chức, có người hoặc có nhóm dẫn đầu. Hãy học tập Miến Điện, học tập Aung San Suu Kyi. Có thể chúng ta chưa có những cá nhân kiệt xuất, nhưng có ai mới sinh ra đã kiệt xuất đâu!
    4. Cần chú ý rằng CA mới là người sợ chúng ta. Hãy nhìn những bộ mặt căng như dây đàn của họ, nhìn những bộ mặt như đâm lê của họ bên bờ hồ!
    Hãy làm mọi điều có thể để đem lại tương lai tươi sáng hơn cho đất nước này, cho con cháu của bạn được hưởng cái mà cha mẹ chúng đã phải đấu tranh để có được, đừng để dành cái việc đấu tranh khó khăn này cho con cháu của bạn.
    Đỗ Phúc
    http://danluan.org/node/13697

  2. Chỉ có sự lo ngại về Bắc Kinh và mối tranh chấp ở Biển Đông của Hà Nội đã giữ cho Việt Nam không bắt tay với Trung Quốc( trích) Ný nuận của bố này nghe ngang phè phè .Vậy là khỏi lo Việt cộng bán nước vì Tàu cộng muốn …cướp nước ??? Ông Luật sư này học lo gic trường nào dạy vậy?Trường Tàu …lai chăng?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s