Lời chứng và sự đánh giá 2 nền giáo dục của ông Mai Thế Lĩnh, nguyên Phó Chủ Tịch HĐND Đàlat.

Theo: http://saohomsaomai.wordpress.com/2012/09/17/loi-chung-va-su-danh-gia-2-nen-giao-duc-cua-ong-mai-the-linh-nguyen-pho-chu-tich-hdnd-dalat/

Lời chứng và đánh giá của ông Mai Thái Lĩnh, cựu sinh viên Viện Đại học Đà Lạt,[105] nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Thành phố Đà Lạt dưới chính thể Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam:

“Tôi là con của một cán bộ Việt Minh – tham gia Cách mạng tháng Tám tại Lâm Đồng sau đó tập kết ra miền Bắc […] Chế độ Việt Nam Cộng hòa lúc đó biết lý lịch của tôi, nhưng vẫn không phân biệt đối xử, cho nên tôi vẫn có thể học hành đến nơi đến chốn. Tính chất tốt đẹp của nền giáo dục cũ của miền Nam là điều tôi công khai thừa nhận, vì vậy suốt 14 năm phục vụ trong ngành giáo dục “xã hội chủ nghĩa” (1975-1989), tôi bị người ta gán cho đủ thứ nhãn hiệu, chụp cho nhiều thứ mũ chỉ vì tôi nêu rõ những ưu điểm của nền giáo dục cũ cần phải học hỏi. Chính là do thừa hưởng nền giáo dục đó của miền Nam mà tôi có được tính độc lập trong tư duy, không bao giờ chịu nô lệ về tư tưởng…”[106]

Đánh giá của nhà phê bình văn học Thụy Khuê:

“Có thể nói, trong suốt thời gian chia đôi đất nước, mặc dù với những tệ nạn của xã hội chiến tranh; miền Nam vẫn có một hệ thống giáo dục đứng đắn. Trong chương trình giáo khoa, các giai đoạn lịch sử và văn học đều được giảng dậy đầy đủ, không thiên hướng. Ở bậc trung học học sinh gặt hái những kiến thức đại cương về sử, về văn, và tới trình độ tú tài, thu thập những khái niệm đầu tiên về triết học. Lên đại học, sinh viên văn khoa có dịp học hỏi và đào sâu thêm về những trào lưu tư tưởng Đông Tây, đồng thời đọc và hiểu được văn học nước ngoài qua một nền dịch thuật đáng tin cậy, dịch được những sách cơ bản. Nguyễn Văn Trung trong hồi ký đã nhấn mạnh đến sự tự trị của đại học, nhờ sự tự trị này mà các giáo sư có quyền giảng dạy tự do, không bị áp lực chính trị của chính quyền. Chính điều kiện giáo dục này, đã cho phép miền Nam xây dựng được một tầng lớp trí thức, một tầng lớp văn nghệ sĩ và một quần chúng độc giả; giúp cho nhiều nhà văn có thể sống bằng nghề nghiệp của mình. ……

photo

photo
Hình ảnh nữ sinh ngày xưa, thời Việt Nam Cộng Hòa

Triết lý giáo dục thời VNCH ( Trích trong Bách Khoa Toàn Thư)
Năm 1958, dưới thời Bộ trưởng Bộ Quốc gia Giáo dục Trần Hữu Thế, Việt Nam Cộng hòa nhóm họp Đại hội Giáo dục Quốc gia (lần I) tại Sài Gòn. Đại hội này quy tụ nhiều phụ huynh học sinh, thân hào nhân sĩ, học giả, đại diện của quân đội, chính quyền và các tổ chức quần chúng, đại diện ngành văn hóa và giáo dục các cấp từ tiểu học đến đại học, từ phổ thông đến kỹ thuật… Ba nguyên tắc “nhân bản” (humanistic), “dân tộc” (nationalistic), và “khai phóng” được chính thức hóa ở hội nghị này.[6][7] Đây là những nguyên tắc làm nền tảng cho triết lý giáo dục của Việt Nam Cộng hòa, được ghi cụ thể trong tài liệu Những nguyên tắc căn bản do Bộ Quốc gia Giáo dục ấn hành năm 1959 và sau đó trong Hiến pháp Việt Nam Cộng hòa (1967).
Giáo dục Việt Nam (VNCH) là giáo dục nhân bản. Triết lý nhân bản chủ trương con người có địa vị quan trọng trong thế gian này; lấy con người làm gốc, lấy cuộc sống của con người trong cuộc đời này làm căn bản; xem con người như một cứu cánh chứ không phải như một phương tiện hay công cụ phục vụ cho mục tiêu của bất cứ cá nhân, đảng phái, hay tổ chức nào khác. Triết lý nhân bản chấp nhận có sự khác biệt giữa các cá nhân, nhưng không chấp nhận việc sử dụng sự khác biệt đó để đánh giá con người, và không chấp nhận sự kỳ thị hay phân biệt giàu nghèo, địa phương, tôn giáo, chủng tộc… Với triết lý nhân bản, mọi người có giá trị như nhau và đều có quyền được hưởng những cơ hội đồng đều về giáo dục.
Giáo dục Việt Nam (VNCH) là giáo dục dân tộc.
Giáo dục tôn trọng giá trị truyền thống của dân tộc trong mọi sinh hoạt liên hệ tới gia đình, nghề nghiệp, và quốc gia. Giáo dục phải bảo tồn và phát huy được những tinh hoa hay những truyền thống tốt đẹp của văn hóa dân tộc. Dân tộc tính trong văn hóa cần phải được các thế hệ biết đến, bảo tồn và phát huy, để không bị mất đi hay tan biến trong những nền văn hóa khác.
Giáo dục Việt Nam (VNCH) là giáo dục khai phóng.
Tinh thần dân tộc không nhất thiết phải bảo thủ, không nhất thiết phải đóng cửa. Ngược lại, giáo dục phải mở rộng, tiếp nhận những kiến thức khoa học kỹ thuật tân tiến trên thế giới, tiếp nhận tinh thần dân chủ, phát triển xã hội, giá trị văn hóa nhân loại để góp phần vào việc hiện đại hóa quốc gia và xã hội, làm cho xã hội tiến bộ tiếp cận với văn minh thế giới.[1]
Mục tiêu giáo dục thời VNCH

220px-PrimaryEducationRVN.jpg
Một lớp tiểu học ở miền Nam vào năm 1961.
Từ những nguyên tắc căn bản ở trên, chính quyền Việt Nam Cộng hòa đề ra những mục tiêu chính sau đây cho nền giáo dục của mình. Những mục tiêu này được đề ra là để nhằm trả lời cho câu hỏi: Sau khi nhận được sự giáo dục, những người đi học sẽ trở nên người như thế nào đối với cá nhân mình, đối với gia đình, quốc gia, xã hội, và nhân loại?
Phát triển toàn diện mỗi cá nhân. Trong tinh thần tôn trọng nhân cách và giá trị của cá nhân học sinh, giáo dục hướng vào việc phát triển toàn diện mỗi cá nhân theo bản tính tự nhiên của mỗi người và theo những quy luật phát triển tự nhiên cả về thể chất lẫn tâm lý. Nhân cách và khả năng riêng của học sinh được lưu ý đúng mức. Cung cấp cho học sinh đầy đủ thông tin và dữ kiện để học sinh phán đoán, lựa chọn; không che giấu thông tin hay chỉ cung cấp những thông tin chọn lọc thiếu trung thực theo một chủ trương, hướng đi định sẵn nào.
Phát triển tinh thần quốc gia ở mỗi học sinh. Điều này thực hiện bằng cách: giúp học sinh hiểu biết hoàn cảnh xã hội, môi trường sống, và lối sống của người dân; giúp học sinh hiểu biết lịch sử nước nhà, yêu thương xứ sở mình, ca ngợi tinh thần đoàn kết, tranh đấu của người dân trong việc chống ngoại xâm bảo vệ tổ quốc; giúp học sinh học tiếng Việt và sử dụng tiếng Việt một cách có hiệu quả; giúp học sinh nhận biết nét đẹp của quê hương xứ sở, những tài nguyên phong phú của quốc gia, những phẩm hạnh truyền thống của dân tộc; giúp học sinh bảo tồn những truyền thống tốt đẹp, những phong tục giá trị của quốc gia; giúp học sinh có tinh thần tự tin, tự lực, và tự lập. Phát triển tinh thần dân chủ và tinh thần khoa học. Điều này thực hiện bằng cách: giúp học sinh tổ chức những nhóm làm việc độc lập qua đó phát triển tinh thần cộng đồng và ý thức tập thể; giúp học sinh phát triển óc phán đoán với tinh thần trách nhiệm và kỷ luật; giúp phát triển tính tò mò và tinh thần khoa học; giúp học sinh có khả năng tiếp nhận những giá trị văn hóa của nhân loại.[1]
Còn đây, “hiển thị” của nền giáo dục Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, tuy rằng có bắt chước VNCH về y phục.
From: Ngoan Nguyen Subject: Fwd: Học đường VN ngày nay…

Học Đường VN ngày nay văn minh tột đỉnh !!!!

427357_468348433185026_1638785438_n.jpg
(Hình trên Facebook)

Ôi cháu ngoan của Bác !

Cách thức trăm năm trồng người… trong việc giáo dục như thế nào mà ngày nay lại có nhiều hiện tượng bạo hành một cách giang hồ trong học đường ?

Mh

6 comments on “Lời chứng và sự đánh giá 2 nền giáo dục của ông Mai Thế Lĩnh, nguyên Phó Chủ Tịch HĐND Đàlat.

  1. Đại học VNCH được hoàn toàn tự trị ngân sách, nhân sự, học vụ đều không bị giới chính trị chi phối. Lối học thực nghiệm 1 điểm nổi bật của nền giáo dục VNCH là sự ổn định của chương trình ĐỨC DỤC..Công dân giáo dục được giảng dạy từ cấp tiểu học lên đến trung học. Đặc biệt khác hoàn toàn với lối giáo dục xhcn là các tôn giáo được tự do thành lập các trường tư thục , bán công học phí thấp hoạc miển phí thậm chí có những đại học của tôn giáo nổi tiếng như Đại học ĐÀ LẠT của THIÊN CHUA GIÁO hay đại học VẠN HẠNH của PHẬT GIÁO đặc biệt hơn hết là học viện quốc gia hành chánh(1950) chú trọng huấn luyện các chuyên viên hành chính và công quyền 1 cách chuyên nghiệp bao gồm cả ngành thuế vụ vì thế dưới chính quyền VNCH ít có những tranh luận ..Kiện tụng giữa người dân và chính quyền trong mọi thủ tục hành chính.

  2. Nếu “Phải”vạch ra thì TỘI ÁC của bọn Con Hoang Xuống Hố Cả Nút Vẹm Ngu này không có cơ man nào viết đủ đâu!(Lịch sử là chứng minh,Tài Liệu là Chứng Cứ,Hồ Sơ là Sự Thật)!
    Thế nhưng,Nó đã dùng Quyền để Bôi Đen Lịch Sử thậm chí BÁN cả NƯỚC!mà vẫn Cãi Chày Cãi Cối !Bọn chúng chỉ là loài 4 cẳng!không có Chân!
    Cho nên thế hệ trẻ ngày nay phải “Đi Tìm Sự Thật” để thấy,để Biết và để Hiểu và cuối cùng là ĐỂ HÀNH cho đúng với bản chất Làm Người!

  3. Ước gì thời gian quay ngược,làm trẻ thơ trong bộ đồng phục áo trắng quần soc xanh,đến trường ngồi nghe thầy cô dạy bảo,vui đùa…cái thuở trước 30/4/1975.Thôi thì hồi tưởng cũng được vậy…

  4. Điều đáng buồn nhất là những thế hệ cha anh đã được thụ hưởng nền giáo dục đó giờ lại ngậm miệng làm thinh,không hề kể cho con cháu nghe để biết,để tin,để yêu những điều tốt đẹp đó.Ngày nay đa số bạn bè tôi dù đã hơn 40 nhưng vẫn ngu ngơ tin rằng CNXH là tốt đẹp,chỉ có những người lãnh đạo hiên nay là làm sai,làm bậy……..Rất mong anh Châu bỏ chút thời gian sưu tầm những cuốn sách giáo khoa thời VNCH và mở một thư viện online cho các bạn trẻ ngày nay được thấy để so sánh ngõ hầu giúp thế hệ trẻ có niềm tin mãnh liệt hơn vào tương lai tươi sáng của dân tộc khi chế độ CS bị thay thế.

  5. Giáo dục miền Nam trước 300475 ư?, biết đâu nói đó (lấy từ chính bản thân ra nói)
    Cách : Đức dục + Trí dục + Thể dục
    Đích : Chân + Thiện + Mỹ (làm người cho ra người, tránh thành ngợm)

    Học chỉ MỘT BUỔI ở trường (sáng hoặc chiều) thôi, là HỌC ĐỦ (THỪA NỮA)
    Cho nên cái cụm từ HỌC THÊM + DẠY THÊM nghe rất lạ lẫm dị hợm, xúc phạm !
    Thầy cô được trả lương ĐỦ (THỪA), nên ĐỦ (THỪA) điều kiện sống, dành trọn thời giờ để đào sâu-tiến phát với nghề, vì lẻ đó cũng sẽ DẠY ĐỦ/THỪA. Yêu cầu thầy cô DẠY THÊM là XÚC PHẠM Thầy Cô !

    Từ lớp 1 đến lớp 5 học tiếng mẹ đẻ cho có căn cơ đã, rồi lên lớp 6 mới bắt đầu tiếng Tây tiếng U gì đó thì tùy, song song với tiếng mẹ đẻ! Đơn giản dù là tiếng gì đi nữa, trước đó cũng phải qua 1 công đoạn diễn dịch trong óc bắng tiếng mẹ đẻ trước đã, rồi mới nói ra hoặc viết ra, tiếng mẹ đẻ mà dốt thì chớ hòng mơ tưởng tiếng Tây tiếng U gì hết.

    Ấy vậy mà xong lớp 12 (đậu Tú tài), Sinh ngữ 1 dư sức làm 1 cái đơn bắng sinh ngữ đó, Sinh ngữ 2 vừa đủ xài để xem truyện tranh (là chuyện rất phổ thông). Cái bằng Tú tài ra ngoại quốc vẫn xài được, còn vào quân đội thì lương sĩ quan/hạ sĩ quan thừa sức lo gia đình vợ con học hành đầy đủ…chết thì vợ con lãnh tiền tử đủ vốn mà không hề lo lắng run sợ chi cả với 2 chữ tương lai.
    1 Công nhân thu dọn vệ sinh công cộng cạnh nhà tôi chồng mẩt sớm, lương tháng mua xong tạ gạo (100 Kg), còn thừa tiền lo chợ búa, con đi học trường
    công, đau ốm vô nhà thương công không tốn 1 xu ( 0 hề có cái vụ đóng bảo hiểm y tế y tẹo gì cả, mà còn được chăm sóc y tế- dinh dưỡng học đường đều chi tắp lự…)

    Còn món ăn tinh thần ? Tschậc Tschậc thử cái này xem sao ( cho thiếu nhi/thiếu niên):
    http://tuoihoa.hatnang.com/node/1008

  6. Nói đến giáo dục thì xhcn là ưu việt, tột đỉnh, quán quân đào tạo ra những con vật trong xã hội loài người!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s