PHẢN HỒI VỀ BÀI BÁO “MỘT HÀNH ĐỘNG LỐ BỊCH” TRÊN BÁO QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN

 Nguyễn Thu Trâm

Vừa qua, một số tờ báo lề đảng lên tiếng phản bác việc các dân biểu Hoa Kỳ đề cử Bác Sỹ Nguyễn Đan Quế, một nhà hoạt động nhân quyền Việt Nam cho giải Nobel Hòa Binh 2012. Để bắt đầu phản hồi cho bài báo đó chúng tôi xin được trích dẫn lại phần đầu của bài báo: “Hai vị dân biểu Hoa Kỳ Gerry Connolly và Jim Moran vừa làm một việc hết sức sai trái khi đề cử Nguyễn Đan Quế – kẻ chống đối chính quyền nhân dân hiện đang sống ở TP Hồ Chí Minh vào danh sách xét trao giải Nobel Hòa bình năm 2012. Như chỉ chờ có thế, những phần tử phản động người Việt lưu vong tỏ ra phấn khích và ra sức tô vẽ, tung hô kẻ từng được phương Tây gán cho những hỗn danh “ngọn cờ đấu tranh cho dân chủ”; “nhân vật bất đồng chính kiến”…

Đây thực chất là một hành động lố bịch, mù quáng; trò kích động, đánh bóng vụng về của hai vị dân biểu Mỹ Gerry Connolly và Jim Moran! Bản “thành tích bất hảo” của Nguyễn Đan Quế đã cho thấy rất rõ điều đó.”
 
Và xin trích dẫn thêm một đoạn khác trên báo công an thành phố: dưới tiêu đề: Đề Cử Nguyễn Đan Quế Giải Noble Hòa Bình 2012: Một Hành Động Chính Trị Sai Trái, nhà báo  Hà Trình  viết: “(CATP) Ngày 19-7-2012, đài VOA tiếng Việt loan tin hai dân biểu Mỹ Gerry Connolly và Jim Moran, vừa gửi thư tới Chủ tịch Ủy ban giải Nobel Hòa Bình đề cử ứng viên giải Nobel Hòa Bình 2012 cho Nguyễn Đan Quế, một kẻ chống đối chính quyền đang sống ở TPHCM, mà báo chí phương Tây gán cho hỗn danh “nhân vật bất đồng chính kiến” ở Việt Nam.
 
Theo dân biểu Connolly, hơn 30 năm qua Nguyễn Đan Quế “tranh đấu không mệt mỏi cho nhân quyền ở Việt Nam”. Ông Connolly xiên xẹo rằng, “tinh thần cống hiến vì nhân quyền của Nguyễn Đan Quế là biểu hiện lý tưởng của giải Nobel Hòa bình”. Dân biểu Moran thì lươn lẹo rằng “cảm thấy vinh dự được đề cử Nguyễn Đan Quế”… Trước đó, tổ chức “Asia America Initiavete” ở Mỹ, cũng phối hợp hành động đề cử Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Văn Lý, Thích Quảng Độ làm ứng viên giải Nobel Hòa bình 2012.”
 
Thực tình tôi không cảm thấy phẫn nộ khi đọc những bài viết này, mà chỉ thấy buồn, thấy đau cho dân tộc Việt, bởi vẫn còn những kẻ văn nô, bồi bút như Kim Thanh,  Hà Trình là những tác giả của các  bài báo này, chỉ biết cúi đầu, bẻ cong ngòi bút để viết ra những gì đảng đã chỉ đạo, theo chủ trương đường lối của bác và đảng đã vạch ra, chứ không được phép tư duy độc lập, không được viết lách theo thực tế khách quan, như thế này thì chắc chắn là dân Việt còn lầm than, còn tối tăm u mê dài lâu hơn nữa.
 
Trước hết, xin được trở lại đôi nét chính với giải Nobel Hòa Bình hầu chúng ta có thể thấy rỏ được khôi nguyên của giải Nobel Hòa bình phải thỏa mãn những tiêu chí nào, qua đó đễ dễ dàng nhận thấy không chỉ cộng sản Việt Nam, mà cả cộng sản Trung Quốc và các nước cộng sản khác cũng  như các nước theo chế độ độc tài quân phiệt  cũng  sẽ cực lực phản đối Ủy Ban Trao Giải Nobel Hòa Bình, khi họ chọn, trao gải Nobel Hòa Bình cho một trong những công dân của những nước theo thể chế cộng sản độc tài kể trên:
 
 
Giải Nobel Hòa bình là một trong năm nhóm giải thưởng ban đầu của Giải Nobel. Theo nguyện vọng ghi trong di chúc của Alfred Nobel, Giải Nobel hòa bình nên được trao “cho người đã có đóng góp to lớn trong việc đẩy mạnh tình đoàn kết giữa các quốc gia, trong việc giải trừ hoặc hạn chế các lực lượng vũ trang và trong việc tổ chức hay xúc tiến các hội nghị hòa bình”. Có nhiều người cho rằng Nobel đã lập ra giải thưởng này trong di chúc như một cách đền bù cho các chất nổ phát minh của ông vốn được sử dụng rộng rãi trong chiến tranh như dynamit hay ballistite. Thực tế thì ngoại trừ ballistite, không một loại chất nổ nào của Nobel được sử dụng trong chiến tranh khi ông còn sống.
 
Giải Nobel Hòa bình được trao hàng năm vào ngày 10 tháng 12, ngày mất của Alfred Nobel tại thủ đô Oslo của Na Uy. Trong khi phần lớn các giải Nobel khác được trao tại Thụy Điển và do một ủy ban của Thụy Điển quyết định, thì người hoặc tổ chức được xét trao giải Nobel Hòa bình sẽ được quyết định bởi Ủy ban Giải Nobel Na Uy do Quốc hội Na Uy lập ra. Chủ tịch hiện tại của ủy ban này, tiến sĩ Ole Danbolt Mjøs cũng là một người từng được trao Giải Nobel Hòa bình. Sở dĩ có sự khác biệt này là vì vào thời điểm Alfred Nobel viết di chúc, Thụy Điển và Na Uy gần như là một liên bang trong đó Chính phủ Thụy Điển chịu trách nhiệm lĩnh vực đối ngoại còn Quốc hội Na Uy chịu trách nhiệm lĩnh vực đối nội. Alfred Nobel chưa bao giờ giải thích lý do tại sao ông lại chọn Na Uy là nước chịu trách nhiệm xét giải Nobel Hòa bình chứ không phải Thụy Điển, nhiều người cho rằng có lẽ Nobel muốn loại trừ việc các chính phủ nước ngoài có thể thao túng Giải Nobel Hòa bình, vì vậy ông đã chọn Quốc hội Na Uy, vốn không chịu trách nhiệm về quan hệ đối ngoại.
 
Hàng năm Ủy ban Giải Nobel Na Uy tiếp nhận các đề cử cho Giải Nobel Hòa bình từ các cá nhân đủ tiêu chuẩn, những người từng được nhận giải, thượng nghị sĩ và hạ nghị sĩ, giáo sư đại học (của một số chuyên ngành nhất định), các thẩm phán quốc tế và cuối cùng là các cố vấn đặc biệt của Ủy ban. Có năm số lượng đề cử từ các nguồn này lên tới khoảng 199 cá nhân hoặc tổ chức. Những cá nhân và tổ chức được đề cử cho Giải Nobel Hòa bình có thể được biết về việc mình được đề cử, tuy nhiên điều này không được quy ước cụ thể. Hiện nay dữ liệu về các đề cử cho Giải Nobel Hòa bình từ năm 1901 đến năm 1951 đã được công khai. Nhờ đó người ta mới được biết rằng Adolf Hitler cũng từng được đề cử giải thưởng về hòa bình này năm 1939, trong số những người được đề cử còn có cả Benito Mussolini.
 
Giải Nobel Hòa bình là hạng mục gây nhiều tranh cãi nhất trong hệ thống Giải Nobel. Nhược điểm lớn nhất của việc xét trao Giải Nobel Hòa bình có lẽ là việc đánh giá tiêu chuẩn của các ứng cử viên. Nếu như ở các giải Nobel khác như Giải Nobel Văn học hay các giải Nobel về khoa học, các ứng cử viên thường chỉ được xét giải sau hai hoặc ba thập kỉ những đóng góp của họ ra đời, thì đóng góp của các ứng cử viên cho Giải Nobel Hòa bình thường chỉ xét ngay trong năm đó hoặc trong khoảng thời gian ngắn xung quanh thời gian xét giải, phụ thuộc vào những diễn biến chính trị của đóng góp. Vì vậy đã có nhiều trường hợp sau khi được trao Giải Nobel Hòa bình, cá nhân hoặc tổ chức nhận giải lại tham gia vào việc phát động các cuộc chiến tranh hoặc chạy đua vũ trang, đi ngược lại với tiêu chí giải thưởng. Đó là trường hợp của Theodore Roosevelt, tổng thống Mỹ, được trao giải năm 1906, sau khi được trao giải đã mở rộng không ngừng lực lượng Hải quân Hoa Kỳ và dùng vũ lực đàn áp đẫm máu các cuộc nổi dậy của người dân Philippines chống lại quân đội chiếm đóng Mỹ. Một trường hợp khác là Shimon Peres, được trao giải năm 1994, lại được coi là một trong những nhân vật “diều hâu” nhất của chính trường Israel và là người ủng hộ tích cực việc sử dụng vũ lực đàn áp người Palestine.
 
Ủy ban Giải Nobel Na Uy còn bị chỉ trích vì đã bỏ qua nhiều nhân vật chính trị nổi tiếng đã có những đóng góp lớn cho hòa bình thế giới, đó là Mahatma GandhiSteve Biko hay César Chávez. Trong đó trường hợp của lãnh tụ Ấn Độ Gandhi đã gây tranh cãi không chỉ trong dư luận mà còn trong chính nội bộ Ủy ban. Mặc dù đã được đề cử rất nhiều lần vào các năm 1937, 1938, 1939, 1947 và chỉ vài tháng trước khi ông bị ám sát năm 1948, Mahatma Gandhi đã không bao giờ được trao giải. Ủy ban Giải Nobel sau này đã rất lấy làm tiếc vì sự bỏ qua này, và khi Đăng-châu Gia-mục-thố được trao Giải Nobel Hòa bình năm 1989, chủ tịch Ủy ban đã nói rằng một trong những lí do trao giải cho vị Đạt-lại Lạt-ma là để tưởng nhớ tới Mahatma Gandhi.
 
Từ năm 1901 cho đến nay đã có 118 cá nhân và tổ chức trên toàn thế giới đã từng được chọn trao giải, và gần đây nhất, bà Aung San Suu Kyi, một nhà hoạt động nhân quyền dân chủ người Miến Điện được chọn trao giải Nobel Hòa Bình vào năm 1991. Và gần đây nhất, vào năm 2010 nhà hoạt động nhân quyền Lưu Hiểu Ba cũng được trao giải Nobel Hòa bình, mà theo thông tin từ Oslo, tại lễ trao giải trong ngày thứ Sáu ngày 10 tháng 12 năm 2010, có 19 quốc gia không tham dự, trên tổng số 194 các quốc gia toàn thế giới, là: Trung Quốc, Nga, Kazakhstan, Colombia, Tunisia, Ả Rập Saudi, Pakistan, Serbia, Iraq, Iran, Việt Nam, Afghanistan, Venezuela, Philippines, Ai Cập, Sudan, Ukraine, Cuba và Morocco. Trong buổi lễ trao giải sáng 10/12/2010 tại Oslo, do ông Lưu Hiểu Ba vẫn bị giam và thân nhân của ông bị quản thúc hoặc công an giám sát nên ban tổ chức đã chọn một động thái biểu tượng. Trước chiếc ghế trống, chủ tịch ủy ban Nobel Thorbjoern Jagland nhắc lại rằng: “Ông Lưu Hiểu Ba không làm điều gì sai trái. Ông chỉ hành xử quyền công dân của mình mà thôi”. Chủ tịch Ủy ban kêu gọi Trung Quốc trả tự do cho khôi nguyên Nobel hòa bình 2010 và đặt bằng chứng nhận và huy chương Nobel Hòa bình lên chiếc ghế để trống.
 
Chủ tịch Ủy ban Nobel, ông Jagland nhấn mạnh giải thưởng không phải là hành động chống Trung Quốc. “Giải thưởng này ca ngợi người dân Trung Quốc,” “Đây không phải là hành động phản đối, đây là tín hiệu cho Trung Quốc thấy rằng trong tương lai, phát triển kinh tế cần đi đôi với cải tổ chính trị, hậu thuẫn những người tranh đấu cho nhân quyền.”
 
“Giải thưởng Nobel Hòa bình thuộc về giá trị nhân quyền phổ quát, không phải là tiêu chuẩn của Tây phương.”
 
Ông Jagland nói tất cả thành viên của LHQ đều ký tên vào Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế, và họ phải có “nghĩa vụ tôn trọng tài liệu này.”
 
Ông nói ghế dành cho ông Liu tại buổi lễ trao giải sẽ không có người ngồi, đó chính là biểu tượng cho thấy “giải thưởng này cần thiết đến mức nào.”
 
Xét về tôn chỉ và mục đích hành động của bác Sỹ Nguyễn Đan Quế thì cũng hoàn toàn giống với tôn chỉ và mục đích của bà Aung San Suu Kyi và của ông Lưu Hiểu Ba, nghĩa là “Bác Sỹ Nguyễn Đan Quế cũng không làm điều gì sai trái. Ông chỉ hành xử quyền công dân của mình mà thôi”. Cho nên nhà cầm quyền CSVN và các nhà báo bồi bút Việt Nam cũng phải hiểu được rằng “giải thưởng không phải là hành động chống Việt Nam. “Giải thưởng này ca ngợi người dân Việt Nam,” “Đây không phải là hành động phản đối, đây là tín hiệu cho Việt Nam thấy rằng trong tương lai, phát triển kinh tế cần đi đôi với cải tổ chính trị, hậu thuẫn những người tranh đấu cho nhân quyền.”. Do vậy, thay vì chỉ trích, đảng và nhà nước CSVN, các báo chí lề đảng phải bày tỏ lòng biết ơn đối với hai dân biểu Mỹ Gerry Connolly và Jim Moran bởi họ đã đề cử bác Sỹ Nguyễn Đan Quế, một người Việt Nam cho giải Nobel Hòa Bình năm 2012 chính là một hành động tôn vinh người Việt Nam vậy.
 
Còn nhớ vào năm 1973, Lê Đức Thọ đã được đề cử giải Nobel Hòa bình bởi ông là đồng tác giả của Hiệp Định Paris về chấm dứt chiến tranh và tái lập hòa bình tại Việt Nam, nhưng thực sự nên hòa bình ở Việt Nam có được tái lập không? Hiệp Định Paris có được CS Bắc Việt nghiêm chỉnh thi hành không?Hay chính Lê Đức Thọ với vai trò của một Phó bí thư Trung ương Cục miền Nam, ông đã chỉ huy bộ đội Bắc Việt đánh chiếm Miền nam, gây ra cái chết của hàng triệu dân lành, cũng như hàng trăm ngàn thanh niên của cả hai miền Nam-Bắc, đó là chưa kể đến giai đoạn cải cách ruộng đất, cùng với Trường Chinh, Phạm Văn Đồng và Hồ Chí Minh, Lê ĐứcThọ cũng là thủ phạm chính của các cuộc đấu tố địa chủ gây ra cái chết oan khuất của 300.000 nông dân bắc bộ. Vậy, chúng tôi xin đặt vấn đề để quý độc giả so sánh Bác Sỹ Nguyễn Đan Quế và Lê Đức Thọ để xem ai là tội đồ của dân tộc bán nước hại dân, và ai xứng đáng được để cử giải Nobel Hòa Bình?
 
Nhiều người giữ thái độ im lặng trước cách hành xử của nhà cầm quyền CSVN cũng như trước luận điệu xuyệ tạc, bôi nhọ của các nhà báo quốc doanh, bồi bút của Việt Nam, chỉ đơn giản là vì họ nghĩ rằng tranh cãi với những văn nô, bồi bút chi bằng tranh cải với chính cái đầu gối của mình. Riêng tôi, xin một lần được phản biện, cũng xuất phát tinh thần dân tộc, bởi tôi nghĩ rằng sự u mê tăm tối của một người, một nhóm người, không phải không ảnh hưởng sự phát triển chung của cả giống  nòi Lạc Việt.
 
Ngày 21 tháng 9 năm 2012

5 comments on “PHẢN HỒI VỀ BÀI BÁO “MỘT HÀNH ĐỘNG LỐ BỊCH” TRÊN BÁO QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN

  1. Chuyện rỏ như ban ngay` vê`việc “đê`cử danh sach´ trao giải Nobel ..” Bọn bôi` but´ được sự sai khiên´ tư`do`ng họ no´! No´ sợ bọn “phản động” tư` lâu ,mặc du`thă`ng nao` củng noi´ cư´ng ! Thă`ng nao` da´m tuyên bô´ công khai trên truyê`n thông bao´ đai` ră`ng “Thê`sẻ chêt´ sô´ng cu`ng đảng csvn ..” ,thi` dân sẻ phục sat´ đât´??Thă`ng nao` ma` kg lo cho bản thân , bản chât´ lo`n cui´ chỉ cho ra loại phản chủ ! Hay bây muôn´ đê`cử ba D ?? Nêu´ ba D ,bây dam´ tru chăng ?

  2. Rất cám ơn Nguyễn Thu Trâm về bài phản biện sâu sắc này.Nhất là ở đoạn cuối bài, Nguyễn Thu Trâm đã so sánh hai nhân vật được đề cử , lê đức Thọ và bác sỉ Nguyễn Đan Quế

    Một tên , lê Đức Thọ là một ác nhân tiêu biểu cũa chế độ cs bạo tàn ở VN và đến ngày nay người dân VN và cả các ” đồng chí” cũa tên này vẩn phẩn nộ về các tội ác ngút ngàn cũa hắn ta, nên cả xác cũa hắn ta cũng phải chôn cất bí mật đâu đó. Các chuyện này đều được đăng tải trên truyền thông trong nước và cả trong dân gian. Các bồi bút , văn nô cs cũng không thể nào tranh cải được điều thật tế đó

    Ngược lại cái tên lê Đức Thọ này thì bác sỉ Nguyễn Đan Quế chỉ bằng lời nói cũa mình , vận động cho nền tự do dân chủ cho người dân VN trong tinh thần hòa bình, đấu tranh bất bạo động quả thật rất xứng đáng .

    Những người đang phản đối sự đề cử bác sỉ Nguyễn Đan Quế là ứng viên giãi thuỡng Nobel Hòa Bình năm 2012 thì thật là nông cạn và chắc chắn rằng ai cũng phải đồng ý với tác giả, Nguyễn Thu Trâm cũa bài viết này là , “…so sánh Bác Sỹ Nguyễn Đan Quế và Lê Đức Thọ để xem ai là tội đồ của dân tộc bán nước hại dân, và ai xứng đáng được để cử giải Nobel Hòa Bình? ”

    Phần tôi, với lương tri cũa một người VN , tôi thấy bác sỉ Nguyễn Đan Quế rất xứng đáng để được đề cử và nhận giải Nobel Hòa Bình năm 2012 này

  3. Nói đến những loại văn nô, bồi bút này, chúng ta lại nhớ đến cuộc khẩu chiến của Gia Cát Lượng với các mưu sĩ Giang Đông “Nho có Nho quân tử, có nho tiểu nhân…”. Bọn văn nô bất chấp lương tri, ngòi bút không phục vụ lẽ phải, công bằng xã hội và những điều văn minh ích nước lợi dân, chỉ thờ một thần duy nhất là Thần Tài thì không tính chuyện gì khác ngoài chữ lợi cá nhân, tìm chỗ trú trong Đảng để xây tổ đào hang, ăn cho rỗng kho tàng của nhân dân để vinh thân phì gia mà thôi. Bọn này là chúa cơ hội, chỉ tìm số đông mà đứng. Giả sử chủ của chúng mà sa cơ thất thế thì chúng sẽ trở cờ ngay lập tức. Cho nên, Đảng có bọn tôi tớ giá áo túi cơm như vậy cũng chả có gì làm mạnh, mất còn không xa, an nguy trong sớm tối…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s