ĐÔI NÉT SƠ LƯỢC VỀ CON NGƯỜI THẬT CỦA HỒ CHÍ MINH

Nguyễn Thu Trâm

Trong kỷ nguyên bùng nổ thông tin hiện nay, dường như không còn một bí mật nào có thể kín giấu mãi với công chúng. Điều này cũng không là một ngoại lệ đối với các lãnh tụ của cộng sản, những kẻ vốn được thêu dệt, nhào nặn thành những vĩ nhân, thánh nhân trong thế giới loài người, còn lại con người trần trụi, phàm tục và bất toàn của họ thì được che đậy hết sức khéo léo để  lừa phỉnh, để mị bịp…

Lãnh tụ Hồ Chí Minh của cộng sản Việt Nam có thể được xem làm một kẻ bịp bợm nhất trong số các lãnh tụ cộng sản.

Trước hết, về tiểu sử của Hồ Chí Minh, đảng cộng sản viết rằng Hồ Chí Minh tên thật là Nguyễn Sinh Cung, sau được đổi lại thành Nguyễn Tất Thành, sinh ra trong một gia đình nhà nho nghèo, yêu nước. Nhưng sự thật có phải như vậy không, hay đây chỉ là một trong những cách để xóa bỏ cái xuất thân từ gia đình quan lại Phong kiến vốn bị coi là kẻ thù của giai cấp? Bởi cha đẻ của Hồ Chí Minh là Nguyễn Sinh Sắc tức Nguyễn Sinh Huy, một đứa con rơi của cử nhân Hồ Sỹ Tạo và là một quan lại nát rượu cuối Nguyễn Triều, bị bãi chức, lưu đày vào vùng đất mới khai mở ở Phương Nam, do can tội tra tấn chết một tù nhân trong một cơn say rượu khi Sắc đang làm tri huyện Bình Khê, tỉnh Bình Định vào năm 1909.

Hồ Chí Minh đã đầu thai như thế này đây

Cổ nhân đã đúc kết được kinh nghiệm quý báu “Hổ phụ sinh hổ tử”, “Cẩu phụ sinh cẩu tử”: Được sinh ra bởi một người cha nát rượu, vốn là một hoang thai của một người đàn bà thất tiết, lại ít được học hành, làm sao Hồ Chí Minh lại trở thành một lãnh tụ vĩ đại, nói thông viết thạo hơn 30 ngoại ngữ như tuyên truyền của đảng cộng sản được?

Theo William J. Duiker trong sách Hồ Chí Minh, bản dịch của Phòng Phiên dịch Bộ Ngoại giao Hà Nội, trình bày rằng, “ngày 9-5-1908 thì tại kinh đô Huế nổ ra cuộc biểu tình Chống thuế, sáng hôm sau cảnh sát đến lớp nhận diện anh Thành và nói: “Tôi có lệnh yêu cầu người có hành vi quấy rối này phải thôi học”; Đó là ngày cuối cùng của Nguyễn Tất Thành đến trường… Sau khi bị đuổi học, Thành biệt vô âm tín trong một vài tháng… Cuối cùng Thành quyết định rời bỏ Trung Kỳ đi về phía Nam, tới Nam Kỳ. Tháng 7-1909, trên đường đi Thành đã dừng lại ở Bình Khê, nơi cha Thành vừa mới bị bãi chức Tri huyện và lưu đày biệt xứ”. Việc một học sinh bị đuổi khỏi học đường cũng chứng minh được hạnh kiểm của trò Thành là quá kém, là một học sinh cá cá biệt, mất dạy ít chịu học hành mà chỉ chuyên quậy phá. Bị đuổi học vicnh viễn khi mới bước qua tuổi 15 thì hiểu biết của Hồ Chí Minh ở mức độ nào chắc ai cũng hiểu được mà xin được miễn bàn nơi đây.

Ông Nghè Trương Gia Mô, người tiến cử HCM đến DỤC THANH HỌC HIỆU

Cũng theo Theo William J. Duiker trong sách Hồ Chí Minh, bản dịch của Phòng Phiên dịch Bộ Ngoại giao Hà Nội, thì trên đường vào Nam, Nguyễn Tất Thành dừng chân ở Phan Thiết và dạy học ở trường Dục Thanh từ tháng 8 năm1910 và rời Phan Thiết vào Sài Gòn tháng 2 năm1911.Với hạnh kiểm của một học trò “đầu bò” như Nguyễn Tất Thành, liệu ông ta có thể dạy được gì ở ngôi trường Dục Thanh này? Theo lời cụ Hồ Tá Bang, một trong sáu sáng lập viên của Dục Thanh Học hiệu tức là Giáo Dục Thanh Thiếu Niên, thì, “Khi thấy một thiếu niên gầy gò, rách rưới, sau nhiều tháng thiếu ăn, thiếu mặc ghé vào trường xin làm bất cứ việc gì để có được cơm ăn hàng ngày, thiếu niên này trình qua thư tiến cử của ông nghè Trương Gia Mô,cụ Hồ Tá Bang thương tình, nhận thiếu niên này vào trường, cho đảm nhiệm việc dạy môn thể dục và vệ sinh thường thức, tức là môn học không cần đến sách giáo khoa, cũng khần cần soạn giáo án: Mỗi sáng sớm, cậu thiếu niên Nguyễn Tất Thành đánh thức các cháu thiếu niên dậy hướng dẫn cho các cháu cách làm vệ sinh cá nhân sau mỗi khi đi tiêu và cách làm vệ sinh cá nhân sau mỗi khi đi tiểu, môn học chỉ có vậy thôi”. Như vậy những văn thơ, những phát ngôn được đảng cộng sản nhét vào miệng của Hồ Chí Minh có thực sự là do chính Hồ Chí Minh, một con người ít học, sáng tác hay phát ngôn hay không? Hay Chính Hồ Chí Minh chỉ là một kẻ đạo văn, đạo thơ không hơn không kém?

Dục Thanh Học Hiệu, nơi Hồ Chí Minh từng dạy Thể Dục và Vệ Sinh Thường Thức

Có lẽ quý độc giả vẫn còn nhớ Quản Trọng (管仲) một nhà quân sự, một nhà tư tưởng thời Xuân Thu, và là một tể tướng của Tề Hoàn Công vào khoảng năm 685 Trước Công Nguyên, đã được Tề Hoàn Công hết mực kính trọng bởi tài thao lược, mưu trí và sự thẳng thắn. Chuyện kể rằng có lần Tề Hoàn Công hỏi Quản Trọng rằng: “Trẫm có tật hơi thích nữ sắc, điều này có tai hại gì đối với quốc gia không?” Quản Trọng trả lời: “Không, ham mê nữ sắc không gây tai hại gì cho quốc gia. Không nghe lời khuyên của những bậc thánh hiền mới có hại cho quốc gia và thiên hạ.”. Nhưng có lẽ thiên hạ nhớ đến Quản Trọng nhiều hơn cả chính là bởi kế kinh bang tế thế mà Quản Trọng đã hiến lên Tề Hoàn Công rằng:

“Nhứt niên chi kế mạc như thụ cốc

Thập niên chi kế mạc như thụ mộc

Chung thân chi kế mạc như thụ nhơn

Nhứt thu nhứt hoạch giả, cốc dã

Nhứt thu thập hoạch giả, mộc dã

Nhứt thu bách hoạch giả, nhơn dã”

Xin tạm dịch là:

“Kế một năm, chi bằng trồng lúa

Kế 10 năm, chi bằng trồng cây

Kế trọn đời, chi bằng trồng nguời.

Trồng một, gặt một, ấy là lúa

Trồng một, gặt mười, ấy là cây

Trồng một, gặt trăm, ấy là người”

Ấy vậy mà ở trong tất cả các học viện, các trường đại học, trung học, tiểu học và các cơ sở giáo dục của nước Việt Nam Cộng Sản đều kẻ vẽ câu khẩu hiệu thật hoành tráng rằng: “Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích tram năm trồng người” và ghi rỏ tác giả là HỒ CHÍ MINH, đây quả thực là một hành vi trấn cướp, cưỡng đoạt tri thức một cách trắng trợn, một lối bịp bợm hết sức Hồ Chí Minh.

Nhật Ký Trong Tù hay “Gian Trá Ký Trong Tù”

Cũng là hành vi trấn cướp tri thức đó, một tập thơ của một tù nhân người Hán là NGỤC TRUNG NHẬT KÝ, sáng tác từ 29.8.1932 đến 10.9.1933 tại một nhà tù ở Quảng Tây, Trung Quốc. Tù nhân này đã chết vì bệnh lao trong tù sau khi viết xong 134 bài thơ và bỏ lại tập thơ trong nhà lao đó, nơi mà 10 năm sau Hồ Chí Minh mới bị chính quyền Tưởng Giới Thạch bắt giam vào ngục này (1942-1943) và chắc chắn là Hồ đã nhặt được cuốn Nhật Ký này cũng chính tại nhà lao đó.

Toàn dân Việt Nam nghĩ gì, tập đoàn lãnh đạo cộng sản Việt Nam nghĩ gì, các văn nô bồi bút của cộng sản Việt Nam nghĩ gì về câu chuyện Ông Trần Đắc Thọ kể lại sau đây,  Ông Trần Đắc Thọ đã trực tiếp hỏi chuyện cụ Hồ Đức Thành (năm đó 85 tuổi) nguyên Bí thư Tỉnh ủy Cao Bằng, nguyên Chủ nhiệm Biện sự xứ Việt Nam tại Trung Quốc,.. nguyên Đại biểu Quốc hội khóa I (1946 – 1960) là người sớm tiếp xúc với tập Nhật Ký Trong Tù từ trước Cách mạng tháng Tám 1945: “Đọc hết tập Ngục trung nhật ký, cụ Thành có hỏi Bác Hồ vì sao ở bìa tập Nhật ký lại ghi: 29.8.1932 đến 10.9.1933. Bác đáp: ‘Mình muốn đánh lạc hướng, ai hiểu thế nào thì hiểu’.”  Với 02 con số ngày tháng năm trên bìa bản gốc quyển Nhật Ký Trong Tù là 29.8.1932 và 10.9.1933, thời gian này không phải là thời gian “Bác” Hồ Chí Minh ở tù tại Quảng Tây, Trung Quốc do quân Tưởng Giới Thạch bắt giam đã làm nhiều người nghi ngờ, chất vấn “Bác”. Tuy nhiên, “Bác ” luôn trả lời không có sức thuyết phục, luôn bao biện với ngụy ngữ của một con người sinh ra trong gia đình vô gia giáo, lớn lên từ một học trò mất dạy, “đầu bò”. Đó là điều dễ hiểu thôi, bởi vì “Bác” không phải là tác giả thật, chỉ có chính tác giả thật mới trả lời được câu hỏi này có sức thuyết phục nhất mà thôi!

Ấy vậy mà đã có không ít người phải lụy chốn lao tù vì tập Nhật Ký Trong Tù, và cũng có rất nhiều người đã được vinh than phì gia bởi đã uốn lưỡi để ca ngợi, để tán dương những bài thơ nặng mùi uế khí trong đó.

Xuất phát từ mục đích nhằm tâng bốc lãnh tụ, nhằm dùng “thần tượng Hồ Chí Minh” làm cái phao cuối cùng để cứu đảng khỏi chết đuối, đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam tiếp tục dí những vần thơ ô uế đó vào miệng Hồ Chí Minh, tiếp tục thừa nhận tập thơ nhặt được đó là của Hồ, và đưa vào sách giáo khoa chính thức của hệ thống giáo dục từ trung học đến đại học, để tiếp giáo dục cho học sinh các thế hệ, sự bịp bợm, dối lừa, vay mượn, trộm cắp tri thức bằng những vần thơ tục tằn và ô uế đó.

Nhiều trí thức của Việt Nam, cũng vì cái ăn, cái mặc, mà quên luôn cả liêm sỷ, quên luôn cả nhân cách, để uốn lưỡi cú diều mà tâng bốc, mà tán dương Hồ và tập “Gian Trá Ký Trong Tù” như lời bộc bạch của một trí thức Xã Hội Chủ Nghĩa, giáo sư Lê Phong: “Đọc văn thơ Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh, tôi luôn luôn đặt cho mình các câu hỏi về những bí ẩn chưa biết hết được. Nghiên cứu về Bác và văn thơ Bác, đối với tôi, là đứng trước những bí ẩn ấy”. Thật là một kẻ sỹ vô liêm sỷ đến mức không thể nào vô liêm sỷ hơn được nữa!

Tất nhiên không chỉ riêng giáo sư Lê Phong, mà cả Bộ Chính Trị, cả 3 triệu đảng viên và cả những người đang được “bác và đảng” ban ơn bố đức, cho cơm ăn, áo mặc đều phải sống thiếu liêm sỷ như vậy, đều phải luôn luôn uốn lưỡi cú diều mà phát ngôn một cách vô liêm sỷ, thiếu nhân cách như vậy về Hồ Chí Minh và những sản phẩm của Hồ. Cả việc xây dựng hình tượng Hồ Chí Minh như một người “nhà trời” nhập thế để cứu nước cứu dân, rằng Hồ Chí Minh sống thanh đạm một đời “tiên phong đạo cốt” không vợ, không con, để cống hiến cả cuộc đời cho dân cho nước, cũng là một điều dối trá đến vô liêm sỷ, bởi ngoài những người vợ Nga, vợ tàu, thì Hồ Chí Minh có cả hàng đàn vợ Việt và hàng đống con rơi, mà trong số đó hai đứa con rơi của Hồ Chí Minh vẫn an nhiên tự tại đó là Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tất Trung, và tất nhiên mẹ của những đứa con rơi của Hồ Chí Minh, tức là những người tình một đêm của vị “Lãnh Tụ Vĩ Đại” này đã phải chết một cách bí ẩn để bảo toàn huyền thoại cho “Người Nhà trời” này.Tất nhiên đối với cuộc đời và nhân than của con người Hồ Chí Minh vì vẫn còn muôn vàn bí ẩn khác, bởi y là một lãnh tụ cộng sản, than thế và sự nghiệp của lãnh tụ phải được tô vẽ, phải được nhào nặn, đó là quy luật chung của cộng sản, chỉ tiếc rằng đồi với Hồ Chí Minh sự thật chỉ có một phần trăm, còn chím mươi chin phần trăm còn lại là hư cấu, là tô vẽ là thêu dệt để con người đó trở thành huyền thoại. Một huyền thoại về Hồ Chí Minh được Lê Duẩn, trường Chinh, Phạm Văn Đồng và bộ chính trị thêu dệt và lan truyền khắp Hà Nội và Bắc Kỳ xứ, suốt thập niên 60s và 70s của thế kỷ trước trong một nổ lực khác để thần thánh hóa Hồ Chí Minh, ấy là “Bác Hồ đi ỉa thì phân của bác vuông như cái thước thợ nề, và thơm như hoa lài hoa lý”. Thật là dối trá bịp bợm đến ô nhục! Nhưng cũng không có gì quá lạ lẫm, bởi như đã nói ở trên, đối với Hồ Chí Minh thì chỉ có 1 phần là sự thật, còn lại 99 phần là dối trá, dối trá đến cả họ, cả tên cả ngày sinh ngày mất, có nghĩa dối trá lường láo suốt cả đời người rồi. Vậy thì chúng ta, những người dân Việt còn lý do gì nữa để tin vào Hồ Chí Minh, tin vào đường lối mà ông ta đã chọn, chúng ta còn lý do nào nữa không để tiếp tục tin vào đảng cộng sản? Còn lý do gì nữa để chúng ta chần chờ, không rủ bỏ chế độ cộng sản và xây dựng một chế độ chính trị thực sự do dân, vì dân?

Ngày 30 tháng 9 năm 2012

 Nguyễn Thu Trâm

33 comments on “ĐÔI NÉT SƠ LƯỢC VỀ CON NGƯỜI THẬT CỦA HỒ CHÍ MINH

  1. Ha ha ha! Cảm ơn Châu Xuân Nguyễn Blog. Cảm ơn tác giả Nguyễn Thu Trâm, của khối 8406 đã cung cấp thêm cho chúng tôi thông tin quý giá về “bác” Hồ. Có nhiều thông tin chúng tôi đã được nghe được đọc, nhưng việc “bác” Hồ dạy môn thể dục và dạy cho các em nhỏ rửa đít rửa chim cho các cháu sau khi đi đại tiện, tiểu tiện thì đúng là thông tin mới. Trước đây chúng tôi học được rằng “bác” dạy Pháp Văn, Hán Văn và Việt Văn ở trường Dục Thanh, mà chúng tôi không chịu suy nghĩ, mới 13 tuổi thì dạy được cái “đếch” gì ngoài việc dạy “vệ sinh em nhỏ”? Theo trong giấy thông hành do chánh phủ Pháp cấp thì Nguyễn Tất Thành sinh năm 1895.

    Xin chân thành cảm ơn bài viết

    Nguyễn Quang
    Đại Học Y Khoa – Huế

  2. ĐÔI NÉT SƠ LƯỢC VỀ CON NGƯỜI THẬT CỦA HỒ CHÍ MINH:

    Đem hết giang sơn đi gá bạc
    Quê hương tan tác có buồn không ???

    (a). Khoảng vào năm 1953, ở xứ Bắc Hà có một tên điên điên khùng khùng, hắn sai đông đảo lâu la hộ tống mình đến Đền Kiếp Bạc và hắn đã xướng 01 bài thơ cực kỳ ngạo mạn, láo lếu như sau :

    Bác anh hùng, Tôi cũng anh hùng
    Tôi Bác cùng chung nghiệp kiếm cung
    Bác phá quân Nguyên, thanh kiếm bạc
    Tôi trừ giặc Pháp ngọn cờ hồng

    Bác đưa một nước qua nô lệ
    Tôi dắt năm châu đến đại đồng
    Bác có linh thiêng cười một tiếng
    Rằng tồi cách mệnh đã thành công

    (b). Mươi năm sau, bài thơ nói trên được lưu truyền đến tai 01 cô gái điếm giang hồ. Cô ôm mặt khóc ròng ba ngày …ba đêm, than thở là không được sinh cùng thời với tác giả của bài thơ trên. (!)

    Lời thở than của cô gái điếm giang hồ được …dân gian VN ghi lại như sau đây:
    Bác Tôi, Tôi Bác cũng là người,
    Mà đã là người, “cũng thế thôi”!
    Tôi, GÁI GIANG HỒ …..vang khắp nước,
    Bác, TRAI TỨ CHIẾNG, cộm muôn nơi.

    Bác đưa cầy cáo lên bàn độc,
    Tôi dắt gái tơ đến…… chợ người.
    Ví thử chúng mình cùng thế hệ,
    Đẹp duyên Rồng Phượng … BÁC VÀ TÔI !?

    (c). Cũng mươi năm sau đó, bài thơ “ngạo mạn, láo lếu” nói trên lại lưu truyền đến tai các thi sĩ dân gian Việt Nam. Họ quá bức xúc, họ đồng thanh, nhất trí HỌA bài thơ trên như sau:

    Bác anh hùng, tôi cũng gian hùng
    Tôi bác cùng chung nghiệp kiếm cung
    Bác đuổi quân Nguyên thanh kiếm bạc
    Tôi dâng giặc Chệt núi sông vàng

    Bác đưa một nước qua nô lệ
    Tôi dắt nhân dân bái lạy Tàu
    Bác có linh thiêng cười một tiếng
    Rằng tôi bán nước …sắp thành công !

    ……………………………. Mãi nhiều chục năm sau, nhờ in-tờ-net phát triển, người dân VN mới biết bài thơ “Vịnh Đền Kiếp Bạc” là của vị cha già dân tộc của mình !!!.

  3. Hay quá Nguyễn thu Trâm ơi!Chỉ với ngần đó tư liệu,nhưng với ngòi bút của mình,tác giả đã lột trần truồng bản chất xảo trá,đại gian,đại ác của tên gian tặc họ Hồ.Đồng thời tố cáo sự luồn cúi nhục nhã của đám văn nghệ sĩ CS, xu nịnh,bợ đít,không còn chút liêm sĩ của con người.Đọc những bài viết của NTT,tôi ghiền luôn!

  4. Ăn phân nổi tiếng cá Vồ
    Gian-manh nổi tiếng là Hồ Chí Minh

    *
    Bao nhiêu năm chinh-chiến, Võ đại-tướng nay không còn nguyên giáp,
    Một cuộc đời lãnh-đạo, Hồ chủ-tịch giờ hết cả chí minh !

    *
    Chí Minh lòi mặt “chính mi” rồi
    Cách-mạng gì đâu cướp cạn thôi
    Xô hết muôn dân vào mõm gấu
    Ba-Đình giam lỏng kiếp tôi đòi

    *
    Có con ác thú dài nanh
    Ba Đình nó ở, nó canh dân hiền
    Mỗi năm tốn mấy triệu tiền
    Để nuôi con thú thật phiền cho dân !

    *
    Cũng lăng, cũng lính, cũng kèn đồng
    Xác chết da xương, tim óc không
    Nằm quan-tài kính cho người ngắm
    Xác nhắm mắt nghiền chẳng dám trông
    Sở thú kề gần dăm, bảy bước
    Thú NGƯỜI, người THÚ, nực cười không !

    xtt

  5. QUỶ HIỆN HÌNH

    Đất nước trôi vào thời mạt pháp
    Đời thảm từ khi quỷ hiện hình
    Một thằng ăn cắp xưng là Bác
    Chí ngu mà mạo nhận Chí Minh

    Tất Thành cù bơ trốn qua Pháp
    Xin học trường Tây để kiếm bạc
    Bị sút ra biên, bợ đít Nga
    Học nghề mật vụ, nghề gian ác

    Nguyễn, về Thái Lan rồi Trung Quốc
    Tên mới bây giờ: Nguyễn Ái Quốc
    Chỉ điểm cho Tây diệt cụ Phan
    Quốc tìm về nước để… bán nước

    Nguyễn lại đổi tên: Hồ Chí Minh
    Ló mồi Cộng Sản, đuôi chằn tinh
    Cướp công kháng chiến nhe nanh vuốt
    Đời thảm từ khi quỷ hiện hình

    Tội phạm lừng danh thiên cổ ấy
    Bao năm phá nát quê hương mình
    Một bầy thi nô toàn mất dạy
    Ra sức hoan hô Bác tận tình

    Bác chiếm miền Nam bằng máu lạnh
    Bằng trò bịp bợm, thói lưu manh
    Mồ oan trải suốt Trường Sơn đấy
    Mấy triệu dân ta chết đoạn đành

    Bác ngỏm cù đèo chưa kịp thấy
    Ba miền đất nước bỗng điêu linh
    Con tàu thống nhất te tua chạy
    Trên cánh đồng xương, trên máu tanh

    Kế thừa di chúc tên vô lại
    Một lũ già ngu toàn báo hại
    Rút ruột quê hương thêm xác xơ
    Đói nghèo ở cuối thang nhân loại

    Mác-Xít đã dưới mồ lãng quên
    Chúng còn thờ cúng như tổ tiên
    Vua quan Cộng Sản hơn phong thực
    Đỉnh ác, đỉnh ngu, tột đỉnh hèn

    Đời thảm từ khi quỷ hiện hình
    Nghĩ thương cho quê hương mình
    Xương tàn há gửi trong mồ tuyết
    Quốc tổ bao giờ mới hiển linh?

    MB/TKG/10

  6. Hổ Mang Già

    thơ theo bài viết cuả Võ Tấn Phong: Cha Già Dân Tộc?

    Tôi lục lọi tìm trong lịch sử

    Từ vua quan cha mẹ thứ dân

    Ra bầy thú dữ bất nhân

    Sao không bảo vệ cháu con giống nòi ?

    Tôi đau đớn oán đời dâm loạn

    Có người cha gian lận vô luân

    Điêu tàn thảm khốc giang sơn

    Gây bao thù hận máu tràn lệ rơi

    Buồn thế kỷ ma chơi ngạ quỷ

    Có kẻ xưng: tên gọi cha già

    Trò hề dân tộc mãi sao ?

    Tội nhân thiên cổ thảm sầu ngàn thu

    Bởi chính hắn mã tà Tố Hữu

    Những vần thơ sắt máu điêu ngoa

    Bầy đàn dưới trướng lâu la

    Đàn em bồi bút Mao Hồ tráo trâng

    Stalin thương ông quỷ đỏ

    Mắt đỏ hoe Tố Hữu giở trò

    Ngậm ngùi nhỏ lệ xót xa

    Một bầy chó sói cha già đảo điên

    Kià nước Mỹ công thần khai quốc

    Washington tổng thống đầu tiên

    Cộng hoà dân chủ nét son

    Cuối đời thề nguyện công dân nước nhà

    Cùng tướng sĩ dẹp bao phiến loạn

    Thắng không kiêu ông chẳng giết ai

    Tù binh nô lệ cho đi

    Phổ thông đầu phiếu muôn đời nhớ ơn

    Cuộc dâu bể Việt Nam tủi nhục

    Hãy coi xem lão tặc Chí Minh

    Oán hờn sầu thảm trời xanh

    Mưu mô hiểm độc gian manh quỷ sầu

    Đời trai trẻ bôn ba hải ngoại

    Vì bát cơm bặm bụi bon chen

    Lân la trong giới thợ thuyền

    Không suy xét kỹ Lê Nin phụng thờ

    Đảng toàn trị côn đồ cờ đỏ

    Xã hội đen máu rỏ đầu rơi

    Xác người chồng chất khắp nơi

    Mà sao Hồ vẫn tôi đòi nguyện theo?

    Trong khi đó Gandhi Ấn Độ

    Và bao nhiêu lãnh tụ Á – Phi

    Đấu tranh để sống làm người

    Nước nhà độc lập cuộc đời tự do

    Nhưng trái lại cáo Hồ xảo trá

    Lưà muôn dân thảm hoạ cơ đồ

    Trung thành đế quốc Nga Sô

    Chiến tranh nhập cảng nước nhà nát tan

    Thực dân Pháp gian ngoan thủ đoạn

    Cũng không bằng cộng sản dã man

    Rợn rùng thế kỷ lầm than

    Dép râu mũ cối Việt gian bạo quyền

    Triệu người chết nhà tan cưả nát

    Vạn sĩ phu thảm thiết kêu rên

    Nhà tù nô lệ dân đen

    Bịt mồm báo chí thông tin một chiều

    Hãy coi lại cha già dân tộc

    Ép muôn dân đầu độc trẻ thơ

    Xác thân tàn rưã bùn nhơ

    Bao giờ rưả sạch ngàn thu oán hờn?

    Hổ mang già buôn dân bán nước

    Lũ cháu con từng bước hoá thân

    Thai nhi nhai sống bầy đàn

    Ngót gần thế kỷ nước non đắm chìm.

    21.6.2010 Lu Hà

  7. Đôi nét về Sự Thật của Nó(hcm):
    1/- Nhiều Vợ nhất(Tăng Tuyết Minh,Nông Thị Xuân,Nguyễn Thị Minh Khai,…….)!
    2/-Nhiều Tên nhất(giả)(Sinh Cung,Ái Quốc,Nguyễn Tất Thành,Lý Thụy,hcm…….)
    3/-Giết nhiều người nhất(Cải Cách Ruộng Đất,Nhân Văn Giai Phẩm,HĐ Geneve 20/7/1954,Mậu Thân Huế 1968)
    4/-Xảo Trá và Đại Bịp nhất(Khi làm tay sai cho Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản…)ngày sinh và ngày Chết của nó!

  8. ĐÔI NÉT SƠ LƯỢC VỀ CON NGƯỜI THẬT CỦA HỒ CHÍ MINH:

    Đem hết giang sơn đi gá bạc
    Quê hương tan tác có buồn không ???

    (a). Khoảng vào năm 1953, ở xứ Bắc Hà có một tên điên điên khùng khùng, hắn sai đông đảo lâu la hộ tống mình đến Đền Kiếp Bạc và hắn đã xướng 01 bài thơ cực kỳ ngạo mạn, láo lếu như sau :

    Bác anh hùng, Tôi cũng anh hùng
    Tôi Bác cùng chung nghiệp kiếm cung
    Bác phá quân Nguyên, thanh kiếm bạc
    Tôi trừ giặc Pháp ngọn cờ hồng

    Bác đưa một nước qua nô lệ
    Tôi dắt năm châu đến đại đồng
    Bác có linh thiêng cười một tiếng
    Rằng tôi ‘kách mệnh’ đã thành công

    (b). Mươi năm sau, bài thơ nói trên được lưu truyền đến tai 01 cô gái điếm giang hồ. Cô ôm mặt khóc ròng ba ngày …ba đêm, than thở là không được sinh cùng thời với tác giả của bài thơ trên. (!)

    Lời thở than của cô gái điếm giang hồ được …dân gian VN ghi lại như sau đây:
    Bác Tôi, Tôi Bác cũng là người,
    Mà đã là người, cũng thế thôi!
    Tôi, GÁI GIANG HỒ, vang khắp nước,
    Bác, TRAI TỨ CHIẾNG, cộm muôn nơi.

    Bác đưa cầy cáo lên bàn độc,
    Tôi dắt gái tơ đến…… chợ người.
    Ví thử chúng mình cùng thế hệ,
    Đẹp duyên Rồng Phượng … BÁC VÀ TÔI !?

    (c). Cũng mươi năm sau đó, bài thơ “ngạo mạn, láo lếu” nói trên lại lưu truyền đến tai các thi sĩ dân gian Việt Nam. Họ quá bức xúc, họ đồng thanh, nhất trí HỌA bài thơ trên như sau:

    Bác anh hùng, tôi cũng gian hùng
    Tôi bác cùng chung nghiệp kiếm cung
    Bác đuổi quân Nguyên thanh kiếm bạc
    Tôi dâng giặc Chệt núi sông vàng

    Bác đưa một nước qua nô lệ
    Tôi dắt nhân dân bái lạy Tàu
    Bác có linh thiêng cười một tiếng
    Rằng tôi bán nước …sắp thành công !

    ……………………………. Mãi nhiều chục năm sau, nhờ in-tờ-net phát triển, người dân VN mới biết bài thơ “Vịnh Đền Kiếp Bạc” là của vị cha già dân tộc của mình !!!.

  9. Chẳng trách cái xã hội miền Bắc cho đến xã hội miền Nam sau ngày được phỏng giái nó sa sút, bệ rạc suy đồi đạo đức một cách trầm trọng, không tài nào cứu vãn!

  10. THẰNG BỘI TÍN
    Chó đẻ! Cái thằng Bội Tín!
    Điếm chi điếm lạ, hơn đĩ đứng đường.
    Mi uống máu, đớp cả xương
    Dân xứ Huế, cả quê hương đều biết.
    Hơn năm ngàn người bị giết
    Những oan hồn sẽ suốt kiếp theo mi.
    Răng mi nói không biết chi?
    Mạ cha mi, miệng thối chi thối lạ!
    Mi cùng đồng bọn…Tất cả!
    Trước sau gì cũng phải trả: Thành Ma!
    Muôn đời muôn kiếp gào la
    Như Cáo Già Hồ điêu-ngoa, xảo-quyệt.
    Ngoài việc ăn rồi chém giết,
    Quỳ mọp chui háng bọn Chệt Tàu Phù
    Mi chẳng biết gì…Đồ Ngu!
    Nay mi giả-bộ làm như chống cộng.
    Mi thiệt lưu-manh, lật-lọng!
    Hay mi điên, nên nói ngọng nói càn?

    Tiên-Rồng-Tử

  11. Làm ăn gian dối, mất uy Tín thì ai tin?
    Như: giấu các biên bản họp ép người khác chịu tội thay mình, ban hành văn bản nhưng sửa ngày lại để sau này đổ thừa có ra văn bản rồi tại nhân viên không chịu làm theo…(ăn ở không có đức, không có đạo đức nghề nghiệp). Tôi cam đoan tất cả những gì tôi nói đều đúng sự thật, có chứng cứ đầy đủ như: ghi âm đối chứng các cuộc họp và văn bản…Mai mốt có đặt ra chế độ bảo vệ người tố giác 1 cách an toàn thật sự ở Việt Nam không? Vì hiện tại người dân oan như tôi không tin tưởng cho lắm?

    Giỏi dùng người không ở lời, giỏi dùng binh không ở sách vở. Dùng binh phải xuất phát từ thực tế, tùy cơ ứng biến.

    Người dân xin hỏi: “ Các thủ tướng, minh quân ở trên thế giới có con cháu, người quen làm việc sai pháp luật, không có đạo đức nghề nghiệp, gian lận sổ sách ép người khác nhận tội thay, rút tiền trong tài khoản người khác nhưng không được sự chấp thuận và không có chữ ký của chủ tài khoản … mà được bưng bít, che chở hay không?”
    Không biết thì hỏi vì dân có quyền hỏi?
    Còn nếu muốn bắt tội tôi, xin hãy kể tội tôi đã rồi hại cũng chưa muộn?
    Tội của tôi là gì?
    1/. Là giám đốc Eximbank Nguyễn Mạnh Triều gian lận phân công, sổ sách…ép tôi nhận tội thay, tội đáng chết.
    2/. Tự ý rút hết tiền trong tài khoản của tôi, tôi đáng chết.
    3/. Giám đốc giấu biên bản họp, tôi đáng chết.
    4/. Giám đốc và Trang Ngọc Yến làm sai, tôi đáng chết.
    5/. Việc này lan truyền ra các nước Mỹ, Trung Quốc, Nga…khiến mọi người biết thủ tướng che chở cho con cháu làm bậy, khinh người liêm chính,…gán cho thủ tướng tiếng “Không làm tròn vai trò lãnh đạo…”, không theo dõi, kiểm tra, dạy dỗ con cháu, không có công bằng, liêm chính, văn minh, minh bạch để phát triển xã hội…
    http://giaohaoganxa.blogspot.com/

  12. Theo GS Ho Tuan Hung tac gia cuon HCM bien khao day 362 trang thi NAQ da bi lao phoi chet m 1932. Con HCM la diep vien Tau cong nguyen thieu ta tinh bao Ho Quang ten that la Ho Tap Chuong la hop ly nhat cho moi su lieu lich su de lai !!!
    Dan toc VN bi mot cu lua lich su cua Tau cong !!!!

  13. Luận bàn về đảng cộng sản, công an Việt Nam và chó

    Có lẽ chưa khi nào câu dân gian truyền khẩu trong lòng dân tộc, lại đúng như thời cộng sản này:
    “Làm người thì khó,
    Làm chó thì dễ”.
    “Nếu chó mà biết nói năng
    Thì đảng cộng sản hàm răng chẳng còn.”
    Này nhé chó có biết bao nhiêu đặc tính tốt đẹp mà đảng cộng sản không có. Chó được chủ nuôi, chó trung thành với chủ, biết phân biệt người tốt, kẻ xấu qua việc ngửi hơi, tìm “vía”, nên không mấy khi cắn bậy, sủa càn? Tuy là chó, thuộc tầng lớp dưới trong đám động vật chúng sinh hạ đẳng, vốn bị loài người miệt thị và bỉ bai, song lại dễ gần và có độ tin cậy cao hơn hẳn bọn “lờ đờ” đảng và lũ tay sai này. Chúng mang danh người – vốn ưu đẳng nhất thế gian mà luôn hành xử với đồng bào theo kiểu hạ đẳng nhất, miễn giữ được đồng lương tháng trên cơ sở cưỡng bức người dân nuôi (thông qua hàng trăm khoản thuế vô lý, mức thuế bài bây), ngược hẳn với những đặc tính quan trọng của loài chó. Ðó là: Chó không ăn thịt chó, còn lũ ngợm đảng thì lại chuyên gặm xương, hút máu, uống não đồng loại.
    Nhiều con chó có thói quen xấu cứ ngồi chầu hẫu bên cạnh, chờ miếng xương chủ quẳng từ miệng xuống, song chỉ cần dạy dỗ, bảo ban vài lần là bỏ ngay thói xấu đó, chờ khi nào chủ cho riêng vào đĩa nhỏ đặt trước mặt rồi gọi “Êu êu” mới dám vẫy đuôi tìm vào, mắt ánh lên niềm tin cậy, biết ơn. Riêng lũ công an của đảng, thì người đi một bước, chúng bám một bước. Người vào phòng vệ sinh công cộng thì chúng đứng áp sát bên ngoài để theo dõi, nghe ngóng, bẩm báo, vây bắt, không rời người nửa bước. Người ăn ở quán, chúng cũng hầu hẩu ngồi chờ bên cạnh.
    Vì thế nhiều lúc nhìn vào mắt chó, ta thấy hiền lành, thông tuệ hơn hẳn mắt lũ chó đảng vì đã tình nguyện để cho đảng thịt mất linh hồn, chỉ còn gườm gườm, sắt máu, trợn trừng. Hiểm độc hơn cả mắt của lũ thú ăn đêm.
    Vì vậy, xin đừng ai đánh đồng giống chó vàng của Việt Nam – một con vật gần gũi thân quen trong mỗi nhà dân vùng nông thôn Việt Nam với lũ chó đói xã hội chủ nghĩa- một lũ chó phát sinh từ đói, dốt rách, nhờ theo cách mạng và Bác hồ mà trở thành cướp chuyên nghiệp, chuyên nhảy lên bàn độc, phá hoại mọi tinh hoa tiêu biểu của đất nước, giống nòi. Tiếc rằng cái lũ đáng khinh, đáng nguyền rủa này lại lên tới con số 1,2 triệu thằng (370 cấp tướng) nên đã gây nên bao nhiêu bất hạnh cho dân tộc Việt Nam…
    Trần Khải Thanh Thủy

    http://diendanctm.blogspot.com/2012/09/luan-ban-ve-ang-cong-san-cong-viet-nam.html

  14. Tập thơ Hoa địa ngục (Nguyễn Chí Thiện )2

    Nguyễn Chí Thiện là nhà thơ rất nổi tiếng trong và ngoài nước,chính CSVN rất sợ những bài thơ của ông Nguyễn Chí Thiện

    Hoa địa ngục tưới bằng xương máu thịt
    Trộn mồ hôi chó ngựa, lệ ly tan
    Hoa trưởng sinh trong tù bệnh, cơ hàn
    Hương ẩm mốc, mầu nhở nham, xám xịt .

    Thơ Của Tôi

    Thơ của tôi không phải là thơ
    Mà là tiếng cuộc đời nức nở
    Tiếng cửa nhà giam ngòm đen khép mở
    Tiếng khò khè hai lá phổi hang sơ
    Tiếng đất vùi đổ xuống lấp niềm mơ
    Tiếng khai quật cuốc đào lên nỗi nhớ
    Tiếng răng lạnh đập vào nhau khổ sở
    Tiếng dạ dầy đói lả bóp bâng quơ
    Tiếng tim buồn thoi thóp đập bơ vơ
    Tiếng bất lực trước muôn ngàn sụp lở
    Toàn tiếng của cuộc đời sống dở
    Và chết thời cũng dở, phải đâu thơ!

    (1970)

    Nếu trời còn

    Nếu trời còn để có một ngày mai.

    Tôi sẽ kể chuyện đêm dài khủng khiếp.

    Cho thế hệ hiện nay cùng đàn sau kế tiếp.

    Giật mình thức tỉnh, thương đau.

    Phẫn nộ trào dâng, dốc sức cùng nhau.

    Ðánh phọt óc con rắn hồng độc hại.

    Giải phóng cả một phần ba nhân loại.

    Bị nó cuốn tròn sống trong ngắc ngoải ( 1960).

    ” Ðảng”
    ” Ðảng thực chất chỉ là đảng cướp

    Nhờ súng đạn Tàu Nga bắt bớ. ”

    Từ Vượn Lên Người

    Từ vượn lên người mất mấy triệu năm
    Từ người xuống vượn mất bao năm?…
    Xin mời thế giới tới thăm
    Những trại tập trung núi rừng sâu thẳm
    Tù nhân ở truồng từng bày đứng tắm…
    Loại vượn này không nhanh mà rất chậm
    Khác vượn thời tiền sử xa xăm.
    Chúng đói chúng gầy như những cái tăm
    Và làm ra của cải quanh năm
    Xin mời thế giới tới thăm.(1967)

    Tôi Tin Chắc Một Ðiều

    Tôi tin chắc một điều
    Một điều tất yếu
    Là ngày mai mặt trời sẽ chiếu
    Tôi lại nghĩ một điều
    Một điều sâu thẳm
    Là đêm tàn Cộng Sản tối tăm
    Có thể kéo dài hàng mấy mươi năm
    Và như thế sẽ buồn lắm lắm
    Cho kiếp người sống chẳng bao lăm !

    (1969)

    Đau Đớn Lắm

    Đau đớn lắm cái lầm to thế kỷ
    Sử sách ngàn đời còn mãi khắc ghi !
    Mấy chục năm trời xương máu đổ đi
    Thử hỏi dân đen thu được những gì ?
    Ngoài một số từ lừa mị kẻ ngu si!
    Người công nhân trước gọi cu li
    Người lính cũ nay gọi là chiến sĩ
    Song vẫn vác, vẫn khuân, vẫn đói nghèo, vẫn bị
    Đẩy đi chiến trường chết hoài, chết phí
    Cho một lũ trung ương lợn ỉ!
    Đau đớn lắm cái lầm to thế kỷ
    Sử sách ngàn đời còn mãi khắc ghi !

    (1970)
    Sẽ có một ngày

    Sẽ có một ngày con người hôm nay
    Vất súng, vất cùm, vất cờ, vất Ðảng
    Ðội lại khăn tang, quay ngang vòng nạng
    Oan khiên !
    Về với miếu đường, mồ mả, gia tiên
    Mấy chục năm trời bức bách lãng quên
    Bao hận thù độc địa dấy lên
    Theo hương khói êm lan, tan về cao rộng
    Tất cả bị lùa qua cơn ác mộng
    Kẻ lọc lừa, kẻ bạo lực xô chân
    Sống sót về đây an nhờ phúc phận
    Trong buổi đoàn viên huynh đệ tương thân
    Ðứng bên nhau trên mất mát quây quần
    Kẻ bùi ngùi hối hận.

    Lãnh Tụ

    Lãnh tụ béo nục
    Dân đen gầy rục !
    Lao động hùng hục
    Họp hành liên tục
    Đói ăn khắc phục
    Kêu ca tống ngục !
    Cộng sản đánh gục
    Đời mới hết nhục !

    (1962)
    Nguyễn Chí Thiện

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s