Bùi văn Bồng :DỊ THỂ TRONG NHẤT THỂ (*)

 

Posted by ttxcc6 on 15/10/2012

Buivanbong blog

“Trên tình đồng chí thương yêu lẫn nhau…
Giơ cao mà đánh khẽ thôi nhé!”

            Bvbqd – Mấy tháng nay, khi đợt “chỉnh đốn Đảng” theo Nghị quyết Trung ương 4 được triển khai như một chiến dịch trong toàn đảng, làm  từ trên xuống dưới, trên làm gương cho dưới – “trên sao dzưới dzậy”, kênh truyền hình VTV3 khởi chiếu từ 30-3 liên tục về khuya mỗi ngày (trừ tối chủ nhật) chiếu bộ phim “Chốn hậu cung” của Hàn Quốc. Bộ phim nêu lên thực trạng triều chính, vương quyền của nước Hàn từ trước Công nguyên, cách nay trên 2.000 năm, mà thấy cũng “y chang” như thực tại xã hội ta đã vào thời @ hiện nay.

     Thông qua cuộc đời của Jeong Nan Jeong, thứ thiếp của một vị quan triều đình, bộ phim là sự kết hợp giữa giá trị của lịch sử và sự thú vị của dã sử, lại đậm nét hiện thực phê phán, mang đến cho không chỉ một đối tượng khán giả riêng biệt nào mà toàn bộ các khán giả truyền hình từ mọi thành phần, mọi lứa tuổi đều có thể tìm thấy những điểm để suy ngẫm và rút ra bài học riêng cho bản thân.
Triều chính khi đó ở xứ Hàn đầy rẫy nhưng bất công, trắng-đen, xấu-tốt, thiện-ác, đúng-sai cứ lộn tùng phèo, nháo nhào khó phân định. Mà làm sao phân định được với một thể chế chính trị tồn tại theo quy luật từ xa xưa: “Chính trị là thủ đoạn”. Triều đình xứ Hàn thời xa xưa ấy vua không phải là đấng minh quân, đầu óc nhỏ như con tép, nhu nhược, ngộ nhận, thiếu chính kiến, không lập trường, thực thi vương quyền kiểu “gió chiều nào che chiều ấy”, nóng vội và cạn suy. Triều đình tồn tại bởi một lũ quan lại chóp bu thượng đỉnh tham lam, man trá, đạo đức giả, xu nịnh, kéo bè kết cánh để vinh thân phì gia, trục lợi cá nhân. Những xúi giục, xiểm nịnh, vu khống được đưa ra  đủ mọi chiêu thuật để dìm người trung,
Hoàng hậu (Trung điện) trong phim “Chốn hậu cung”
dẹp người tốt, giết và đọa đày người tài, lúc nào cũng hùa nhau coi giới quan lại nho sinh, có học, có tâm có tài như cái gai muốn nhổ đi.
Nơi chính cung thì vậy, ngay ở chốn hậu cung cũng là một “trận đồ bát quái” tranh giành quyền lực từ hoàng hậu đến các phi tần, cung nữ, cũng chủ yếu “con cháu các cụ cả”. Thời đó, hơn 2.000 năm trước, mà nay đâu có khác, cũng vậy cả thôi. Cũng có đại gia chuyên đi buôn sâm, đem tiền lũng đoạn triều chính, thâu tóm quyền lực, tung đồng tiền ra để làm nhân sự để đạt  được mục đích vua không ngai mà khuynh đảo cả triều chính. Nhà buôn nọ cũng nắm thóp cái  lũ quan lại mũ cao áo thụng lòe loẹt kia cũng là một phường đạo đức giả, thấy tiền là tít cả mắt lại, chẳng cần biết trời đất là gì.
Khi nạn ăn gian, hối lộ đã có chúng cứ là cuốn sổ ghi rõ ràng quan nào đã ăn tiền của đại gia, ăn bao nhiêu? Lẽ ra vua phải phế truất tất cả những vị quan nào có trong danh sách. Cuốn sổ ghi chép chứng cứ tham nhũng ấy do Trung điện (Hoàng hậu) đưa đến cho vua làm chứng cứ. Nhưng khi vua đang phẫn nộ với lũ quan tham trong triều thì Trung điện lại có lời khuyên, cũng là sự can nhắc để có lợi cho mình: “Trị hết lũ quan tham này thì triều đình dựa vào ai mà tồn tại?”. Nghe thấu, có lý, vua ném cuốn sổ ghi đầy đủ  chứng cứ vào mặt các quan tham, nhưng mở đường nhân từ để thể hiện được quyền hành, thể hiện ta là vị vua nhân từ, hiền đức, sống có tình có nghĩa, lại muốn được lòng các quan cận thần, bằng cách cho phép các quan tham nhung nhúc đang quỳ gối, xệ mặt dưới điện tự xé những trang có ghi tội mình, rồi tự đốt, miễn là hứa hẹn từ nay không sai phạm, phải trung thành thực sự với vua…
Ở nước ta thời nay cũng vậy. Ủy viên Nguyễn Sinh Hùng đưa ra câu hỏi đầy chất hiện thực phê phán:  “ Kỷ luật hết, lấy ai mà làm việc?!”. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói: “Kỷ luật nhiều, chưa hẳn đã hay!”. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói: “Tôi cũng gắng noi theo gương cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, suốt đời làm Thủ tướng không kỷ luật một ai!”. Thủ tướng đã tha cho biết bao người, trợ giúp  cho biết bao người, mở đường sống cho biết bao người, nay chảng lẽ lại không bênh vực, lại đẻ cho Thủ tướng phải chịu tội nặng nề hay sao? Hơn nữa, hậu họa những sai lầm nghiêm trọng này đâu riêng Thủ tướng? Những sai lầm, vụ việc đâu phải mới, cả vài chục năm nay, thành dắt dây, thành hệ thống rồi. Vai trò Đảng lãnh đạo của Bộ Chính trị, Ban chấp hành Trung ương mấy khóa liên tục chẳng lẽ lại vô can? Từ xưa đến nay, dù là thể chế chính trị kiểu, loại gì thì trên chính trường vẫn vậy!
      Từ vũ trụ hỗn mang, trời sinh ra CON NGƯỜI, một động vật cao cấp. Riêng tên gọi đã thể hiện sự dị thể trong một thực thể. Cũng thực thể ấy, khi sống như bản năng loài thú biết ăn thịt thì chữ CON được viết hoa, khi biết sống có đức, có nhân văn thì chữ NGƯỜI được viết hoa. Khi thể hiện ra bên ngoài chất NGƯỜI, nhưng có lúc chất CON lại nổi trội, lấn át. Ngoài miệng nói như người tốt, tỏ ra nhân văn, nhân đức, nhưng trong bụng lại chứa nhiều mưu sâu kế hiểm của kẻ ác. Nhân kết quả của một cuộc đi vào hồi kết kiểm điểm tự phê bình và phê bình Hội nghị Trung ương 6, chiều qua, 14-10, nhà thơ Bùi Minh Quốc gửi bản thảo đến Bvbqd một bài viết có tựa đề hơi bị dài, nhưng đầy đủ và đúng nội dung cần đề cập: “Nhân các chuyện quốc sự nóng bỏng,kính mời bà con đọc lại một bài tôi viết cách đây hơn 3 năm, kính nhờ các trang mạng công bố giùm, trân trọng cám ơn!
… Một nửa mà tôi hoan nghênh là hình ảnh Thủ tướng khi đến thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày 07.05.2009…”.
Quả đúng như suy lý của nhà thơ Bùi Minh Quốc, trong mỗi cán bộ lãnh đạo, mỗi đảng viên Cộng sản và thực thể của Đảng ta, cũng không nằm ngoài biện chứng tự nhiên CON NGƯỜI nói chung không bao giờ là “nhất thể” bất di bất dịch, mà thực sự là “dị thể trong nhất thể”. Ai cũng biết, về quan điểm, lập trường, Đảng ta kiên quyết không thể chấp nhận “đa nguyên, đa đảng”. Nhưng trong thực tế, ngay trong một Đảng duy nhất CSVN, nhưng đâu phải quan điểm, lập trường, tư tưởng, đạo đức, lối sống là như nhau, là nhất thể”, nếu được vậy đâu phải ra Nghị quyết T.Ư 4 – đó cũng là sự thể hiện cách nhìn nhận, mổ xẻ phân tích của tác giả trong bài viết. Cái “dị thể” còn được thể hiện: Lời hứa là một nửa, việc làm là nửa kia. Chỗ này hứa khác, chỗ kia lại dễ dàng và rất tự nhiên nói ngược lại 180 độ. Sau đây, để “chào mừng” thành công như ý Đảng, nhưng không được lòng dân của kết quả Hội nghị Trung ương 6, Bvbqd xin giới thiệu bài viết của nhà thơ Bùi Minh Quốc:
TÔI HOAN NGHÊNH MỘT NỬA THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG VÀ CỰC LỰC PHẢN ĐỐI NỬA KIA
                                               * Bùi Minh Quốc
Một nửa mà tôi hoan nghênh là hình ảnh thủ tướng khi đến thăm đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày 7-5-2009 đã nói với đại tướng: “Chính phủ xin tiếp thu ý kiến của đại tướng về dự án bô-xít Tây Nguyên”.
Nửa kia mà tôi cực lực phản đối là hình ảnh Thủ tướng trong cuộc tiếp xúc với cử tri Hải Phòng ngày 9-5-2009 lại khẳng định: “Đưa ngành công nghiệp khai thác quặng bô-xít trở thành một ngành công nghiệp lớn của đất nước; góp phần thúc đẩy sự phát triển kinh tế-xã hội vùng Tây Nguyên”, nghĩa là mới chỉ 2 ngày sau khi đã tỏ ra ngoan ngoãn hứa rất ngon lành với Đại tướng, Nguyễn Thủ tướng đã nói ngược hẳn lại 180 độ.
Bauxit Tây Nguyên
Ý kiến của Đại tướng là rất rõ ràng và dứt khoát, đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần: Không nên khai thác bô-xít Tây Nguyên. Đây là một ý kiến đúng; đúng với các kết luận khoa học, đúng với chủ trương của Đảng trước Đại hội 9, đúng với chủ trương “hạn chế xuất khẩu tài nguyên thô” ghi trong Báo cáo Chính trị của Dại hội 9, và bao trùm lên tất cả là đúng với lòng dân, ý dân, chí dân, bày tỏ bước đầu qua hàng ngàn chữ ký đã được gửi đến Quốc hội, Chính phủ và hàng nghìn người đang tiếp tục ký.  “Tiếp thu” nghĩa là chân thành tiếp nhận nhằm thực hiện theo điều đúng, sửa chữa điều sai.
Thấy hiện ra một tình hình ngược nhau giữa ý kiến của Đại tướng Võ Nguyên Giáp – cũng là của đa số đảng viên và nhân dân – với chủ trương của Bộ chính trị.
Chủ trương của Bộ chính trị hiển nhiên là sai, sai từ gốc, rất nghiêm trọng, lại càng trở nên hết sức nghiêm trọng khi hợp tác với Trung Quốc.
 Trước Đại hội 9, không có chuyện bô-xít, vì, như Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã nêu rõ, sau khi cân nhắc kỹ ý kiến tư vấn của Chính phủ Liên Xô (lúc ấy là bạn chí thiết, luôn là nước giúp đỡ lớn nhất cho Việt Nam và đang rất cần nhôm), ta không chủ trương khai thác bô-xít ở Tây Nguyên.
Người Tàu khai thác 
Bô-xít ở Tây Nguyên
Tại Đại hội 9, chữ “bô-xít” – mà nay đang vang lên nhức nhối hàng ngày hàng giờ trong lòng mỗi người dân Việt – chỉ xuất hiện, có vẻ như thoáng qua, trong báo cáo kinh tế. Còn trong Báo cáo Chính trị, một văn kiện quan trọng bao trùm, thì ghi rõ “hạn chế xuất khẩu tài nguyên thô”. Các đại biểu Đại hội Đảng lần thứ 9 khi biểu quyết thông qua các văn kiện, liệu có mấy người hiểu được ý nghĩa tiềm ẩn của cái chữ “bô-xit” chìm lẫn giữa hàng loạt tên các tài nguyên khác trong báo cáo kinh tế? Chắc là không có mấy người. Nhưng Bộ Chính trị, ít nhất là các Ủy viên chủ chốt trong Bộ Chính trị thì hiểu. Và 6 tháng sau thì cái ý nghĩa tiềm ẩn ấy bắt đầu bộc lộ khi chữ bô-xít xuất hiện trong thông cáo chung Nông Đức Mạnh – Giang Trạch Dân ngày 03 tháng 12.2001.
Tuy hai nước Việt – Trung đã có quan hệ ngoại giao bình thường, nhưng thế lực bành trướng Bắc Kinh vẫn không ngừng xúc tiến chiến lược bao vây, xâm lấn, xâm nhập phá hoại nhiều mặt nhằm kiềm chế, khống chế đi tới thôn tính đất nước ta. Trung Quốc đại lục với Đài Loan tuy xung khắc nhau về chính trị nhưng lại đồng hành trong chủ nghĩa bành trướng (gần đây thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, thiếu tướng Lê Văn Cương, kỹ sư Doãn Mạnh Dũng lại nhấn mạnh và nêu thêm những cảnh báo cập nhật). Bộ Chính trị biết rất rõ điều đó, thế thì tại sao Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh lại tự tiện đem một nguồn tài nguyên quốc gia quan trọng trên một địa bàn chiến lược hiểm yếu vào bậc nhất để hợp tác làm ăn với thế lực ấy? Khi ký thông cáo chung này, Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh đứng trên lập trường chính trị nào? Lập trường Tổ quốc trên hết, quyền dân trên hết, hay lập trường ý thức hệ giai cấp là thống soái, Bộ Chính trị là cơ quan quyền lực trùm lên đất nước, ngay như Quốc hội trong thực chất cũng chỉ là cơ quan thừa hành của Bộ chính trị?
Sau thông cáo chung nêu trên, việc hợp tác với Trung Quốc khai thác bô-xít Tây Nguyên đã được âm thầm xúc tiến theo qui trình lộn ngược một cách khuất tất, đến khi lộ ra thì mọi người mới giật mình trước tình trạng mà đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc gọi là “việc đã rồi”. Xin mời đọc lại những dòng tâm huyết gửi Bộ Chính trị của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ nước ta tại Trung Quốc từ năm 1974 đến năm 1989: “…mãi đến gần đây được đọc thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và hàng trăm ý kiến không đồng tình của các nhà khoa học, cán bộ và người dân ở khắp Bắc – Trung – Nam, tôi mới biết ta đồng ý cho Trung Quốc khai thác bauxit ở Tây Nguyên. Nguy hiểm quá!”.
Tôi (BMQ) xin nhắc lại: “Nguy hiểm quá!”!
Chủ thể gây ra tình hình nguy hiểm ấy là ai? –  Là Bộ chính trị.
Cùng với tiếng than sửng sốt của vị tướng lão thành cách mạng 70 tuổi đảng là tiếng cảnh báo gay gắt khẩn thiết của nhiều nhà khoa học, nhà văn hóa, nhà quân sự: Đây là thảm họa hủy diệt môi trường thiên nhiên và văn hóa, gây xáo động xã hội, là tạo chỗ đứng chân cho thế lực bành trướng tại mái nhà Việt Nam và Đông Dương.
Theo tôi, Bộ Chính trị khóa X đã phạm mấy sai lầm hết sức nghiêm trọng như sau:
– Làm ngược lại chủ trương của Đảng trước Đại hội 9 và trái với Báo cáo Chính trị của đại hội 9.
– Xa rời lập trường dân tộc, làm hại cho đất nước, làm lợi cho thế lực bành trướng, vi phạm Hiến pháp, luật pháp, tự cho mình vượt quyền cơ quan quyền lực cao nhất là Quốc hội để đem tài nguyên quốc gia đi hợp tác với một đối tượng đang chiếmđóng một phần lãnh thổ nước ta.
– Không chấp hành chủ trương dân biết dân bàn của Đảng, đặt toàn Đảng toàn dân trước một việc đã rồi, giấu diếm nhân dân để làm việc sai trái.
       Các việc làm sai trái nêu trên không diễn ra đơn lẻ, tình cờ, mà diễn ra một cách có hệ thống liên quan chặt chẽ với các việc sai trái khác như:
– Dung túng cho Tổng cục 2 tiến hành hoạt động phá hoại có hệ thống kéo dài
– Phá hội trường Ba Đình, một di tích lịch sử liên quan đến chủ tịch Hồ Chí Minh và nhiều sự kiện trọng đại của Đảng và Nhà nước (tôi chắc rằng cái ngày mà mảng tường đầu tiên của hội trường Ba Đình vỡ toang dưới những nhát búa choòng trong tay các công nhân Việt Nam thì mấy tay trùm bành trướng ở Bắc kinh rung đùi nâng cốc bảo nhau: Hảo lớ! Việt Nam lại vừa được ban cho một bài học nữa, nhưng lần này do chính Hà Nội thực hiện tại Ba Đình lịch sử!).
– Mởrộng Hà Nội một cách vô căn cứ.
– Đàn áp những người biểu tình chống giặc bành trướng xâm chiếm Hoàng Sa Trường Sa. Trong lịch sử dân tộc ta, lần đầu tiên có một triều đại tự nhận là yêu nước lại đàn áp người dân xuống đường bày tỏ lòng yêu nước!
– Cấm đoán việc tái bản và xuất bản các công trình nghiên cứu, các tác phẩm văn học nghệ thuật về đề tài chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc, về cải cách ruộng đất và chỉnh đốn tổ chức, về cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam và giúp nước bạn Cam-pu-chia thoát họa diệt chủng, về cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc, về cuộc chiến chống bành trướng Trung Quốc trên biển Đông…, trong khi đó thì vừa dung túng cho Nhà xuất bản Văn học in trên bìa 4 cuốn “Ma chiến hữu” những lời ca tụng cuộc chiến tranh Trung Quốc xâm lấn nước ta năm 1979 lại vừa đàn áp Nhà xuất bản Đà Nẵng, báo Du lịch vì 2 cơ quan này đã mạnh dạn đề cập đến các đề tài nêu trên, đồng thời suốt nhiều năm dài kể cả trong dịp kỷ niệm 30 năm (1979 – 2009) lại không tổ chức tưởng niệm xứng đáng các liệt sĩ đã hy sinh tại các mặt trận ấy. Tất cả những việc làm đó gây hậu quả rõ rệt là làm suy yếu tinh thần chiến đấu của quân đội ta, nhân dân ta, suy yếu nội lực dân tộc.
Bảo rằng khai thác bô-xít Tây Nguyên là chủ trương lớn của Đảng, vậy mục tiêu dân chủ ghi trong Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh và trong cương lĩnh chính trị từ Đại hội Đảng lần thứ 9 không phải là chủ trương lớn ư? Nhìn thẳng vào sự thật, nói đúng nói rõ sự thật, dân biết, dân bàn công khai, đó không là chủ trương lớn ư? Bộ Chính trị hầu như không làm gì để thực hiện mà lại luôn hoạt động chống lại các chủ trương lớn ấy, trong khi ngấm ngầm và hối hả lao vào xúc tiến “chủ trương lớn” khai thác bô-xít Tây Nguyên bất chấp biết bao nhiêu ý kiến dân chủ và phản biện, cảnh báo  của các nhà quân sự lão thành, các nhà koa học.
       Còn nhiều vấn đề nghiêm trọng khác nữa, tôi chỉ nêu một số việc nổi cộm nhất.
Tóm lại, theo nhận xét của riêng tôi, các việc làm của Bộ Chính trị mà tôi vừa kể chính là hành vi nội xâm, là hành động Lê Chiêu Thống hiện đại núp sau thẻ đỏ ngồi giữa nhà đỏ. Bộ Chính trị cần “tự xem lại mình” (cụm từ của Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Minh Triết) xem có đúng thế không? Tôi thấy sự thật đúng là như thế, một sự thật đau lòng chưa từng có trong cuộc đời tôi, mà chắc chắn là cả trong cuộc đời đại đa số đảng viên và toàn thể những người dân Việt đã một lòng theo Đảng.
          Tôi chưa biết trong Bộ Chính trị có bao nhiêu phần trăm biểu quyết tán thành các quyết định sai lầm nêu trên? Bao nhiêu phần trăm không tán thành? Nhưng bây giờ thì thấy ít nhất có một nửa Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng biểu thị thái độ muốn nhích chân tách khỏi trách nhiệm về các quyết định sai lầm đó để đến đứng gần hơn với Đại tướng Võ Nguyên Giáp, với nhân dân. Nhiều anh em bảo tôi, cái nửa này là giả, cái nửa hiện ra ở Hải Phòng mới là thật, nhưng tôi cứ tạm tin sự tỏ ra chân thành của Thủ tướng qua lời hứa hẹn với Đại tướng Võ Nguyên Giáp hôm 7-5-2009 là thật lòng, vì Thủ tướng từng tuyên bố rất hùng hồn: “Tôi ghét nhất sự dối trá” (?!).
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, tác giả của lời phát biểu gây được nhiều chú ý, thiện cảm “tôi thấy cần phải tự xem lại mình” bây giờ đang nghĩ gì? Ông thuộc vào cái phần trăm đa số hay phần trăm thiểu số trong Bộ Chính trị?
Vào thời điểm đó, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng thì tỏ rõ một thái độ công chức chỉn chu và lạnh lùng: “Không phải bất kỳ vấn đề nào cũng đưa ra lấy ý kiến của Quốc hội mà còn tùy thuộc vào quy mô, tầm cỡ của các dự án. Trong khi đó, quy mô mỗi dự án bô-xít Tân Rai và Nhân Cơ mới chỉ là hơn 600 triệu đôla“. Người đứng đầu cơ quan đại diện cho dân được Hiến pháp qui định là cơ quan quyền lực tối cao lại dửng dưng đứng ngoài mối bức xúc nóng bỏng của nhân dân về an ninh quốc phòng mà ông thừa biết đã được nói giùm qua bức thư của lão thành cách mạng Nguyễn Trọng Vĩnh: “Chúng ta đều biết Trung Quốc xây dựng căn cứ hải quân hùng mạnh ở Tam Á đảo Hải Nam, nói thẳng ra là không phải để chống kẻ thù xâm lược nào, mà là đe doạ Việt Nam và sẵn sàng chờ thời cơ thôn tính nốt Trường Sa của chúng ta, sau khi đã nhanh tay chiếm Hoàng Sa từ tay Chính quyền Sài Gòn. Nay lại để Trung Quốc khai thác bauxit ở Tây Nguyên thì sẽ có năm, bảy nghìn hoặc một vạn công nhân hay quân nhân Trung Quốc đến cư trú và hoạt động tại đây, sẽ hình thành một “thị trấn Trung Hoa”, một “căn cứ quân sự” trên địa bàn chiến lược vô cùng xung yếu của chúng ta (vũ khí đưa vào thì không khó gì). Phía Bắc nước ta, trên biển có căn cứ hải quân hùng mạnh, phía Tây Nam nước ta có căn cứ lục quân trang bị đầy đủ thì độc lập, chủ quyền mà chúng ta đã phải đổi bằng hàng triệu sinh mạng cùng xương máu sẽ như thế nào?!”
Còn bộ trưởng Bộ quốc phòng Phùng Quang Thanh?
Không biết giờ đây Đại tướng Bộ trưởng Bộ quốc phòng Phùng Quang Thanh nghĩ gi? Liệu trong ông còn đập trái tim của người lính Việt Nam? Trước tình hình nguy hiểm này, ông có thấy cần phải gọi hồn các đồng đội đã bỏ mình ở biên giới Tây Nam, ở Cam-pu-chia, ở biên giới phía Bắc, trên biển Đông, hãy bật mồ đứng dậy hỏi thẳng Bộ Chính trị: Tại sao mấy chục năm qua lại cấm không cho sách báo nhắc gì đến họ? Ông ăn nói thế nào đây với các gia đình liệt sĩ, gia đình quân nhân, với các chiến sĩ, sĩ quan đang ngày đêm phơi mình sương gió giữ từng tấc đất tấc biển khi Bộ Chính trị âm thầm để cho những binh đội trá hình của Trung Quốc luồn vào cắm ở Tây Nguyên? Những người lính lấy đâu tinh thần để xông lên diệt giặc khi họ biết rằng nếu họ bỏ mình vì Tổ Quốc thì những người lãnh đạo tối cao cũng sẽ không cho nhắc nhở gì tới sự hy sinh của họ? Họ làm sao còn đủ ý chí cầm nổi khẩu súng nhằm về phía giặc khi nhận ra thực chất họ đang phải sống thân phận của người canh giữ túi vàng két bạc cho những kẻ ngồi trên đầu họ ngoài miệng luôn cao giọng hô to Tổ quốc nhưng bàn tay ngấm ngầm đưa giặc vào ngự trên sống lưng Tổ Quốc?
       Tóm lại, Bộ Chính trị đang tự đặt mình vào vị trí để nhân dân xem xét về tư cách yêu nước.
Và Bộ Chính trị đang đẩy toàn thể đảng viên vào tình thế nếu giữ tư cách đảng viên thì mất tư cách yêu nước.
Nay mai khi đưa ra thảo luận ở Quốc hội, nếu các đại biểu là đảng viên làm theo chỉ thị của Bộ Chính trị phải biểu quyết cho thực hiện dự án khai thác bô-xít Tây Nguyên (như đã từng làm với vụ phá hội trường Ba Đình và vụ mở rộng Hà Nội) thì nhân dân sẽ coi các đại biểu đó không còn tư cách yêu nước, không còn tư cách đại diện cho dân mà chỉ là cánh tay nối dài của Bộ Chính trị.
       Vị lão thành cách mạng Nguyễn Trọng Vĩnh nghiêm khắc cảnh tỉnh: “Đành rằng các đồng chí có quyền, muốn làm gì cũng được, quyết định thế nào cũng được, nhưng cũng nên quan tâm dư luận, lắng nghe những lời phân tích lợi, hại, phải, trái mà suy nghĩ cân nhắc. Từ xưa đến nay, ở triều đại nào cũng vậy, chủ trương, chính sách ích quốc, lợi dân thì được dân ủng hộ, chủ trương chính sách sai trái tổn quốc, hại dân thì dân oán. Dân oán, mất lòng tin thì khó yên ổn và thịnh vượng được. “Quan nhất thời, dân vạn đại”, “vua cũng nhất thời, dân vạn đại”.
Lâu nay Bộ chính trị luôn hành xử theo cung cách “lẽ phải thuộc về kẻ mạnh” thâu tóm quyền lực độc tôn vào tay mình, lấy quyền lực thay cho lẽ phải, coi thường ý kiến của các lão thành, của giới trí thức và nhân dân, coi thường sức mạnh của lẽ phải.
Nhưng nhân dân và đại đa số đảng viên tuy không còn tin ở Bộ Chính trị nữa song không bao giờ mất niềm tin ở sức mạnh của lẽ phải, một sức mạnh muôn đời, muôn nơi, muôn người và nhất định sẽ chiến thắng bạo quyền. Ngay giữa lòng Bộ chính trị, nơi chóp đỉnh bộ máy quyền lực luôn ở thế độc tôn không có sự giám sát độc lập, không có cơ chế hãm, khiến con người từng ngày từng giờ bị cuốn theo mê lộ của những tham vọng vị kỷ, thì hạt mầm sức mạnh của lẽ phải vẫn luôn tồn tại, dù rất nhỏ nhoi và chỉ mới thoáng hiện ở một nửa con người Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong buổi đến thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhân dịp kỷ niệm 55 năm chiến thắng Điện Biên Phủ. Và tôi tin rằng không chỉ có một nửa con người Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và dẫu một nửa này chưa phải là sự thành tâm thì ít ra cũng là một sự thức thời.
Thức thời để nhận thấy rằng đã xuất hiện ngay trong Đảng một đòi hỏi phải tách Đảng ra làm hai, đại đa số đảng viên tử tế tất yếu sẽ tiến tới một sự lựa chọn xé rào mới bằng bản lĩnh và phương pháp Kim Ngọc và Võ Văn Kiệt, dứt khoát không tiếp tục cam chịu làm con rối, làm bình phong cho trò xiếc về tổ chức mà nguyên Phó Ban tổ chức Trung ương Nguyễn Đình Hương đã thẳng thắn vạch rõ là thủ đoạn sắp đặt nhân sự trong tay một nhóm người. Cái con người tách đôi của Thủ thướng Nguyễn Tấn Dũng chính là biểu hiện cái sự thật đau đớn và ghê tởm kinh niên không còn che giấu được nữa: Trong lòng một đảng cầm quyền cùng chung danh xưng từ lâu đã chứa đựng hai đảng đối nghịch nhau về tiêu chí chính trị, về lẽ sống, lối sống, mức sống.
Tách Đảng ra làm hai chính là đáp ứng một yêu cầu cả khách quan lẫn chủ quan không gì cưỡng nổi, như thế vừa dễ xử cho mọi đảng viên vừa là thức thời trước sức ép của qui luật: Một đảng của số ít các quan chức hoạt động để giữ ghế, một đảng của số đông các đảng viên tử tế nguyện dâng trọn đời vì dân vì nước, quyết giữ trọn tư cách yêu nước, tư cách người chiến sĩ cách mạng chiến đấu vì độc lập dân tộc và vì quyền tự do của mỗi con người. Hai đảng thi đua nhau, cạnh tranh nhau làm đầy tớ thật sự của nhân dân, dân thấy đảng nào đúng là đầy tớ thật của mình thì dân chọn và tự nguyện đóng góp gạo mắm để nuôi. Vậy thôi, đơn giản và rõ ràng vậy thôi, cần chi lý lẽ vòng vo tam quốc về chỉnh đốn với xây dựng, về phê với tự phê lặp đi lặp lại đến phát nhàm.
Đà Lạt 08.07.2009
BMQ
———————
< (*) – Đầu đề dẫn LINK là của Bvbqd>
————————————————/
Được đăng bởi 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s