Cơ hội cuối cùng cho “đồng chí X”

 

Hồ Phú Bông - Những ai theo dõi diễn biến thời sự Việt Nam chắc đều biết 3 tiếng “đồng chí X” do ai nói ra đầu tiên. Và “đồng chí X” là tiếng gọi ngắn gọn từ “một đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị” do ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng CSVN đọc trong bài diễn văn bế mạc Hội nghị 6 hôm 15/10/2012 tại Hà Nội. Vì thế bài viết cũng dùng “đồng chí X”, vừa ngắn gọn, vừa không đụng đến điều úy kỵ để khỏi bị kết tội là “làm lộ bí mật nhà nước”!

Theo báo cáo đúc kết Hội nghị 6, ông Nguyễn Phú Trọng cho biết thì Bộ Chính trị “nhất trí” đưa “đồng chí X” ra kỷ luật nhưng cuối cùng lại không dám thực hiện điều đã nhất trí đó (!) mà muốn bán cái qua cho Trung ương ‘đảng ta’ quyết định. Thái độ chuyển qua cho Trung ương là sự dè dặt, đúng hơn là vừa lo lắng vừa sợ hãi và cũng để đo lường thanh thế vây cánh của “đồng chí X”, thay vì là quyết định riêng của Bộ Chính trị đầy quyền lực như từ xưa nay.

Bộ Chính trị có 14 người, đã gọi là “nhất trí” thì phải có 13 phiếu thuận. Vì 14 phiếu, tức là có cả “đồng chí X” nhất trí thì đâu cần đưa ra Trung ương?

Phỏng đoán theo tin đồn từ Hội nghị 6 thì có khoảng 2/3 trên tổng số 175 phiếu không đồng ý kỷ luật “đồng chí X”! Trong số 1/3 đồng ý kỷ luật lại phải trừ đi 13 phiếu đã “nhất trí” của Bộ Chính trị, cho thấy lực lượng (không ở trong Bộ Chính trị) chống biện pháp áp dụng kỷ luật là con số áp đảo! Toàn bộ số người đề nghị “không kỷ luật” ấy hẳn phải có ‘liên hệ đặc biệt’ nào đó với “đồng chí X”. Nói chung, là vây cánh.

Có được lực lượng áp đảo bảo vệ để khỏi bị ‘đàn hặc’ như thế hẳn là họ phải nhòm ngó đến cái bắt tay của ông Tập Cận Bình với “đồng chí X” tại Hội chợ Nam Ninh, Trung Quốc hôm 20/9/2012 như đã kể trong bài trước! [1] Cái bắt tay đó là xác tín “đồng chí X” được tại vị! Chính vì thế nhóm các ông Tổng Bí thư và Chủ tịch nước vội vã cho triệu tập Hội nghị 6 sớm hơn hai tuần tức ngày 1/10, thay vì là ngày 15/10/2012 như dự trù, để vây cánh “đồng chí X” không có đủ thời gian lobby nội bộ, mong đảo ngược được tình thế!

Thế nhưng, cuối cùng Hội nghị 6 cũng thất bại!

Kết quả đó cho thấy là bất chấp mọi hậu quả tệ hại, do lộng hành quyền lực đã đưa đất nước đến tình trạng bị khủng hoảng trầm trọng về mọi mặt, đặc biệt là kinh tế, nhưng phe cánh “đồng chí X” vẫn rất mạnh nên “đồng chí X” không bị ‘đàn hặc’!

Phe “đồng chí X” đã thắng! “Đồng chí X” được tại vị! Nhưng uy tín thì coi như chẳng còn bao nhiêu! Trùm quyền lực đã mất nên khả năng che chở cho đám đàn em sẽ không còn như trước. Bên cạnh đó bị phe Tổng Bí thư và Chủ tịch nước tiếp tục theo dõi tìm mọi cách cô lập. Vì thế phe cánh “đồng chí X” mỗi người đều phải có toan tính riêng trước một tương lai bất định!

Vì bản chất tiền, bất kể đạo lý, nên họ sẽ ‘gone with the wind’! Trong ngày tháng sắp tới, gió thổi chiều nào, họ theo chiều đó!

Mặt khác, hai ông Tổng Bí thư và Chủ tịch nước sau thất bại ‘đàn hặc’, đã nhanh chóng hoạt động tuyên truyền ngay tại Hà Nội và Tp Hồ Chí Minh về chống tham nhũng, về làm trong sạch guồng máy lãnh đạo, về sự thoái hóa của “một số đảng viên”… với mong muốn gỡ gạc chút sĩ diện. Và ngọn cờ nầy đang hợp với sự phẫn nộ của toàn dân, nên sẽ được giơ cao để tìm cách thu phục lại nhân tâm. Tìm lại sự ủng hộ từ các đảng viên trung kiên, hưu trí cho nên ‘cuộc chiến’ vẫn đang tiếp diễn quyết liệt! Mới nhất, là lời kêu gọi họp đảng giữa kỳ của cán bộ hưu trí. [2]

Vì thế nên việc Bộ Chính trị, qua ông Nguyễn Phú Trọng, trực tiếp “nhận lỗi trước Trung ương” mà không kỷ luật bất cứ ai, chỉ là cái thu mình của những con beo chờ cho con mồi bị ngấm thương tích, sức sẽ yếu dần trước khi dùng toàn lực phóng tới vồ, sau ‘đàn hặc’ hụt!

Một ông lú lẫn, trung kiên với lý thuyết cộng sản đã lỗi thời, một ông thì kêu gọi kiểu bình dân Nam bộ: “Đó chỉ là quyết tâm chính trị, điều dân và đảng đang đòi hỏi chính là hành động”. “Bà con làm ơn làm phước nói lên sự thật, tố cáo những cán bộ đảng viên tham nhũng…” “Người ta có thể trù úm một người, một nhóm người nhưng không thể trù úm cả dân tộc này.” …Với thái độ, hành động nhanh nhẩu và loại ngôn ngữ tuyên truyền như thế, không sớm thì muộn, phe cánh “đồng chí X” cũng sẽ trở thành thiểu số! “Đồng chí X” sẽ càng bị cô lập. Bị cô lập ngay với đám ‘đệ tử’ trước kia. Bị cô lập ngay giữa Trung ương ‘đảng ta’. Bị cô lập với giới tài phiệt đã một thời kề vai sát cánh. Những lobby hợp đồng béo bở sẽ không còn.

Nhà nước thì nợ chất cao như núi. Boxit Tây nguyên, dù “đó là chủ trương lớn của Đảng!” cũng sẽ bị quật ngược, là do thiếu khả năng lãnh đạo nên cho đến bây giờ vẫn chưa đâu vào đâu… và còn hàng vạn lý do khác kiểu “trăm dâu đổ đầu tằm”!

Thế và lực đã như vậy thì “đồng chí X” sẽ lãnh đạo được ai và làm việc với ai?

Riêng về gia đình, dòng họ “đồng chí X”, đã và sẽ tiếp tục là cái gai trong mắt toàn ‘đảng ta’, toàn dân. Chỉ nội việc thế giá giàu có không thôi cũng đủ làm cho các đồng chí khác nhức mắt. Nên một ngày nào đó biết đâu lại không xảy ra việc “cần điều tra để làm sáng tỏ”?

Cái bắt tay với ông Tập Cận Bình hôm Hội chợ Nam Ninh, nếu nhận được một hứa hẹn nào đó, thì cũng chỉ nhất thời. Mục đích chính của Trung Quốc là chủ trương chia rẽ thêm nội bộ đảng CSVN, để dễ bề xử dụng nhân sự chóp bu, hầu sớm đạt được kế hoạch dài hạn cho Trung Quốc. Đó là xâm chiếm biển Đông và trừ tiệt việc đối kháng của Việt Nam từ trứng nước!

Lịch sử đương đại đã chứng minh, vụ Thành Đô với nhóm quy hàng của ông Nguyễn Văn Linh, vụ Boxit, biên giới, biển đảo với nhóm của ông Nông Đức Mạnh và bây giờ, là nhóm của các ông đang lãnh đạo đảng, để hoàn tất kế hoạch trên!

Và, chắc chắn Trung Quốc cũng không thể là nơi “đồng chí X” có thể dung thân sau nầy!

Thế đã đến chân tường. Lực thì càng kéo dài càng bị suy sụp. Cho nên, chỉ còn cách sau cùng là gom mọi sức lực, còn có thể được, để làm một cuộc cách mạng giải phóng Việt Nam ra khỏi họa cộng sản, trước khi quá muộn!

Đây là con đường duy nhất để “đồng chí X” trở về với dân tộc!

Bản chất khoan dung của người Việt Nam rất lớn. Vì thế mới có câu “Vứt dao đồ tể thành Phật” được loan truyền rộng rãi trong dân gian! Cho nên “đồng chí X” vứt được con dao cộng sản đầy máu và nước mắt của người Việt Nam đang cầm trên tay, làm cuộc cách mạng giải phóng Việt Nam, thì chắc chắn sẽ được ghi tên vào lịch sử!

Cuộc cách mạnh xảy ra không những “đồng chí X” tự cứu bản thân, gia đình và cũng cứu được biết bao nhiêu cá nhân và gia đình khác trong hàng ngũ quân đội, công an và các viên chức cùng tâm trạng với toàn dân đang phẫn nộ chế độ nhưng vì sợ hãi và chuyện cơm áo, nên họ phải ngậm đắng nuốt cay chịu điều tiếng!

Cuộc cách mạng xảy ra sẽ là cơ hội để họ quay về với dân tộc! Thế đứng của họ trong chế độ hậu cộng sản chắc chắn sẽ được tôn trọng và xử dụng!

Còn lưỡng lự, là tự mình mang họa. Vì một ngày, có thể rất gần, tại sao “đồng chí X” không thể là một Bạc Hy Lai Việt Nam trong đấu trường chính trị?

Hôm qua, ngày 22/10/2012, ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng, thay mặt cho nội các của ông đã công khai ‘xin lỗi’ trước Quốc hội khóa 13. [3]

Và ngày trước đó, nói chuyện tại trường Đại học Quốc gia, tp Hồ Chí Minh ông cũng đã khuyên sinh viên đề cao lòng tự trọng: “Công tác giáo dục đạo đức, lối sống để mỗi cán bộ, công chức có lòng tự trọng, có trách nhiệm cao với đất nước cũng có vai trò rất quan trọng,” [4]

Mong rằng lời của ông Thủ tướng là chân thành, có giá trị và phải được lắng nghe. Lời ông nói phải xuất phát từ đáy lòng của người đang đang lãnh đạo đất nước.

Hy vọng lời nói đó sẽ được “đồng chí X” áp dụng và thực hiện triệt để, để làm gương!

Không có chỗ dựa nào vững chắc bằng dân tộc. Vì chế độ chỉ là tạm thời, còn đất nước và dân tộc mới trường cữu!

(Oct 22th, 2012)

© Hồ Phú Bông

© Đàn Chim Việt

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s