Em yêu…con rận

Em yêu…con rận

Nhật Tuấn – Hẻm tôi cái gì cũng… trả tiền trừ coi tivi, tất nhiên coi qua ăng ten chứ không qua cáp. Cũng không phải ông lãnh đạo nào cũng “coi mặt, tắt tivi”. Tối nay có ông đang chém gió quốc hội, chị Gái hủ tíu tắt cái phụt, cô Phượng cave la toáng
:
“Ấy ấy đừng tắt… cứ để coi ổng nói gì?”
Thằng Bảy xe ôm cười hì hì:
“Phải ông này trẻ tuổi, đẹp trai chị Phượng khoái không?”
Cô Phượng cave bực bội:
“Đẹp con mẹ gì? Cha này trên mặt có mụn cóc to tổ chảng nom như ruồi bu mới gọi là Bình “ruồi”. Để yên nghe cha bốc phét chuyện huy động vàng trong dân coi sao …”
Chị Gái hủ tíu cau mặt :
“Huy động vàng là sao?”
Gã Ký Quèn giải thích:
“Hiện nay Nhà nước hết tiền, trong dân có tới 400 tấn vàng chôn chặt trong túi, bởi vậy Nhà nước muốn huy động số vàng đó giải quyết nợ xấu …”
Bà Năm củ cải lên tiếng:
“Phải như ngày xưa bác Hồ tổ chức tuần lễ vàng quyên góp nhân dân không?”
Gã Ký Quèn gật gật:
“Đúng đó… hôm rồi bà Bộ trưởng Nguyễn Kim Tiến nhắc lại chuyện đó kêu gọi dân góp vàng cho Nhà nước…”
Thằng Bảy xe ôm văng tục:
“Góp cái con cặc. Ngày xưa góp vàng đánh Pháp nghe còn có lý, nay góp vàng nuôi béo bọn tham nhũng ai mà góp?”
Ông đại tá hưu đập bàn quát:
“Thằng Bảy xe ôm nói láo. Sao mày dám bảo góp cái… góp cái con… hả?”
Ông đại tá hưu không dám nhắc lại lời thằng Bảy xe ôm, cứ cà lăm làm bà con bò ra cười. Chị Gái hủ tíu thắc mắc:
“Vừa nãy anh Ký Quèn bảo Nhà nước gom vàng của dân trả nợ xấu. Nợ xấu là cái quỷ gì?”
Gã Ký Quèn giảng giải:
“Giả tỉ chị có cái xe máy mang tới tiệm cầm đồ vay tiền. Chị mang đi đánh đề, mất trắng không trả nợ được, đó gọi là nợ xấu. Ngân hàng Nhà nước ngày nay cũng là thứ tiệm cầm đồ, ba thằng đại gia vay tiền thế chấp miếng đất giá 1 tỷ nhưng tụi nó ngoặc nhau nâng thành 5 tỉ để được vay 3 tỉ. Thằng đại gia ôm tiền kinh doanh chứng khoán, lỗ sặc gạch, mảnh đất bán tháo được có vài trăm triệu, thế là ngân hàng ôm cục nợ xấu, nợ không đòi được…”
Chị Gái la làng:
“Vậy phải bắt chúng nó ói ra chớ? Sao lại bắt dân nộp vàng trả nợ cho tụi nó. Vậy là ăn cướp của dân à?”
Cô Phượng cave cười cười:
“Không phải ăn cướp mà là huy động…”
Bà Năm củ cải càm ràm:
“Dù ít dù nhiều, ai chẳng có chút xíu dắt lưng phòng hờ. Tui cũng có 2 chỉ này, giờ bắt tui nộp cho Nhà nước nuôi béo đám hút máu hút mủ dân à? Không đời nào?”
Ông đại tá hưu đập bàn quát:
“Bà Năm củ cải ăn nói phản động. Bà bảo ai hút máu hút mủ?”
Cô Phượng cave cười hắc hắc:
“Để con kể chú Ba nghe. Hổm rồi chú cán bộ Hà Nội vào kể có thằng con trai học lớp hai. Cô giáo ra đề văn em yêu nhất ai. Bà con biết thằng nhỏ đó viết sao không?”
Thằng Bảy xe ôm vội vã:
“Chắc lại em yêu nhất bác Hồ…?”
Gã Ký Quèn cướp lời:
“Không không, chắc nó viết “em yêu chú bộ đội đánh Mỹ tài ghê” ?”
Cô Phượng cave cười lớn:
“Sai hết… sai hết…”
Ông Tư Gà nướng lên tiếng:
“Con nít thì chỉ yêu nhất bố mẹ, ông bà chứ còn ai?”
Cô Phượng cave cười rú:
“Không không, nó viết:” em yêu nhất … con rận. “
Thằng Bảy xe ôm há hốc miệng:
“Yêu… con rận?”
Gã Ký Quèn cười hô hố:
“Sao kỳ vậy… nó là con ông cháu cha, con nhà giàu… biết con rận là con gì?”
Cô Phượng cave lại cười:
“Bởi vậy… tại nó hay bị bạn bè chửi bố mày là con rận hút máu hút mủ nhân dân mà. Nó yêu nhất bố nó, bởi vậy nó yêu nhất con rận… he he…”
Ông đại tá hưu hầm hầm bước khỏi quán. Cô Phượng cave nhìn theo:
“Đó… một con rận đó…”
Cả quán cười vui vẻ.

One comment on “Em yêu…con rận

  1. Anh là ai? Tao là đồng chí X!

    Nhạc sỹ Việt Khang hỏi “ANH LÀ AI?”, Đồng chí X trả lời bằng câu hỏi lại rất bặm trợn đầy tính kiên định như sau:
    Anh là ai? Tao là Đồng chí X!
    Xin hỏi anh là ai? Mày hỏi tao là ai?
    Sao bắt tôi, tôi làm điều gì sai? Là đầu gấu, là bọn làm tay sai
    Xin hỏi anh là ai? Dám hỏi tao là ai?
    Sao đánh tôi chẳng một chút nương tay? Tao đánh mày cho bầm mình gãy tay

    Xin hỏi anh là ai? Mày hỏi tao là ai?
    Không cho tôi xuống đường để tỏ bày Tao bịt miệng – hết hỏi hết tỏ bày
    Tình yêu quê hương này, Tao sẽ đày đoạ mày,
    dân tộc này đã quá nhiều đắng cay! tao cho mày nếm đủ mùi đắng cay!

    Xin hỏi anh ở đâu? Mày hỏi tao ở đâu?
    Ngăn bước tôi chống giặc Tàu ngoại xâm Tao là bọn rước giặc Tàu ngoại xâm
    Xin hỏi anh ở đâu? Dám hỏi tao ở đâu?
    Sao mắng tôi bằng giọng nói dân tôi? Tao đấm vỡ mặt cho hết anh-tôi

    Dân tộc anh ở đâu? Dân tộc tao từ đâu?
    Sao đan tâm làm tay sai cho Tàu? Sao lại phản dân bán nước cho Tàu?
    Để ngàn sau ghi dấu Chẳng cần gì che dấu
    Bàn tay nào nhuộm đầy máu đồng bào Tao ác với dân, thù ghét đồng bào

    Tôi không thể ngồi yên Tao đâu để mày yên
    Khi nước Việt Nam đang ngã nghiêng Tao đánh cho mày té ngã ngiêng
    Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm Dân tộc mày tao sẽ nhận chìm
    Một ngàn năm hay triền miên tăm tối Lệ thuộc Tàu hàng ngàn năm tăm tối

    Tôi không thể ngồi yên Mày không thể sống yên
    Để đời sau cháu con tôi làm người Vì tao là thú giết hại loài người
    Cội nguồn ở đâu? Thì tìm ở đâu
    Khi thế giới nay đã không còn Việt Nam Tình yêu quê hương, yêu dân tộc Việt Nam?!

    Việt Khang Đồng chí X

    https://danluan.org/tin-tuc/20121102/anh-la-ai-tao-la-dong-chi-x

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s