ÔI, ĐẠI BIỂU CỦA DÂN !

 

Posted by ttxcc6 on 21/11/2012

Buivanbongblog

* MINH DIỆN

              Một năm nữa sắp trôi qua và bốn kỳ  họp của Quốc hội khóa XIII sắp “kết thúc tốt đẹp”. Một ấn tượng khá rõ nét, là vị đại biểu có nước da nâu sậm, râu tóc trắng phơ  tuổi tác  Dương Trung Quốc, với nhân cách của một nhà sử học-dẫu có bị nhục hình  như Tư Mã Thiên thời Hán vẫn nói và viết ra sự thật-thay mặt nhân dân chất vấn Thủ tướng Chính phủ  những điều thiết thực.

           Bên cạnh ông, một  Đại biểu rất trẻ được ví như  bông sen Vũ Thị Hương Sen, có những chất vấn khá sắc sảo, và đề nghị bổ sung vào luật những vấn đề cuộc sống đang đòi hỏi.

 
Đại biểu Dương Trung Quốc chất vấn
các thành viên Chính phủ tại Nghị trường
           Trái chiều với ấn tượng  trên, là những chất vấn, trả lời chất vấn, những đề nghị bổ sung  luật, sửa đổi luật gây phảm cảm.
           Đến hôm nay và có lẽ còn lâu, dư âm những lời  tuyên bố hùng hồn của Bộ trưởng Đinh La Thăng về “Tướng ra trận toàn quyền quyết định”, về “đóng lệ phí là yêu nước”, về  “Cấm xe máy và ô tô cá nhân”, về “ Cầm chơi  golf”, về “Tiêu hủy xe máy tham gia đua xe”, về  “ Tôi sẽ đi xe buýt” v.v …như còn văng vẳng bên tai, làm người ta dở khóc dở cười.
             Vượt trội hơn Đinh bộ trưởng về sự hài hước,  là Đại biểu  Nguyễn Minh Hồng tại kỳ họp hồi đầu năm với đề nghị Quốc hội ban hành “Luật nhà thơ”.
             Chấp cả hai ông về phản dân chủ là Đại biểu Hoàng Hữu Phước với  “Tôi kính đề nghị Quốc hội lọai bỏ Luật biểu tình khỏi danh sách luật suốt nhiệm kỳ Quốc hội khóa 13 này”.
            Nguyễn Minh Hồng đề nghị phải có luật nhà thơ, có lẽ do  ông  là thi sỹ, tâm hồn luôn “treo ngược trên cành cây”, nên cái tư duy nó luễnh loãng, chả biết sinh ra cái luật ấy để làm gì?
             Ông Hoàng Hữu Phước, người đã từng hiến kế liên hoành cho nhà độc tài bị treo cổ Saddam Hussein, thì có chính kiến rõ ràng. Ông ta nói, dân trí nước ta còn thấp, chưa đội mũ bảo hiểm 100%,  nên không thể cho ra đời luật biểu tình  làm ách tắc giao thông, cản trở  người đến bệnh  viện sinh con!?  Hoàng Hữu Phước chửi thẳng vào mặt dân rằng: “Tôi đã nghe mọi người chửi bới, thóa mạ những người đi biểu tình”.  Và ông ta khẳng định “phần lớn người dân không  đồng tình cho ra đời luật biểu tình”.
             Đại biểu Hoàng Hữu Phước đã nhổ toẹt vào cái quyền cơ bản của công dân, một trong những quyền mang tính đặc trưng của thể chế dân chủ, đã được Hiến pháp thừa nhận là quyến tối thượng phải được triển khai trong đời sống, mà trước đó không lâu, cũng tại nghị trường Quốc hội, Thủ tướng chính phủ  tuyên bố cần phải có Luật biểu tình.
               Lời phát biểu  ngạo mạn, khinh  dân, phản hiến pháp, của  Đại biểu Hoàng Hữu Phước dấy lên một làn sóng phẫn nộ của đồng bào cử tri trong và ngoài nước. Hàng chục bài báo đã lên tiếng phản đối, hàng trăm tin nhắn dồn dập gửi vào máy điện thoại di động của ông ta. Nhẽ ra Hoàng Hữu Phước phải nhẫn nhục chịu đựng và ngẫm nghĩ, xem mình có sai thì xin lỗi những người cầm lá phiếu bỏ cho mình, nhưng  ông ta lại lấy cái quyền bất khả xâm phạm của Đại biểu Quốc hội, làm mình làm mẩy, ký giấy gửi khắp nơi, buộc Cơ quan an ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh phải vào cuộc, ra quyết định khởi tố vụ án “khủng bố!”
            Không biết có phải Bộ trưởng Đinh La Thăng chán vì không thành công khi  đề ra những chính sách lãng nhách, hay ngán cái tính từ “ thiểu năng trí tuệ” mà mấy tháng nay im lặng.
            Đại biểu  Nguyễn Minh Hồng  có lẽ  dành thời gian  bàn bạc với Chủ tịch hội nhà văn Hữu Thỉnh, để  tư duy lại cái luật nhà thơ !?
             Còn Đại biểu Hoàng Hữu Phước chắc đang phải bận tâm xem có bắt được kẻ nào khủng bố ông không?
                Mỗi ông có một lý do riêng, nhưng có một cái chung, là hai kỳ họp liên tiếp  không đăng đàn phát biểu trước Quốc hội.
              Các ông không đăng đàn, thì có người khác đang đàn, Quốc hội nước ta 493 Đại biểu, mới chỉ bị miễn nhiệm một người, còn những 492 Đại biểu cơ mà! Và đâu phải chỉ   ông Hồng, ông Phước có tài hùng biện? Trong cái rừng đỉnh cao trí tuệ ấy, nhiều vị còn hùng biện sắc bén hơn các ông!
              Thời buổi kinh tế khó khăn, một người cười đã khó, nhiểu người cười càng khó. Vậy  mà có đại biểu làm cho cả nghị trường cười nghiêng ngả, thì chả xứng đáng làm  cha  Azit Nêxin sao? Trong nội dung trả lời chất vấn, ông Trịnh Đình Dũng, Bộ trưởng Bộ xây dựng, nói rất tỉnh bơ về cái lối “luật rừng”.
              Khi trả lời chất vấn về những sai phạm của Tập đoàn Sông Đà và các tập đoàn, tổng công ty của bộ xây dựng, ông Dũng nói hồn nhiên và ngây ngô hơn một đứa trẻ học vỡ lòng, rằng: “Câu hỏi của đại biểu thì chúng tôi đã có đầy đủ,  nhưng đang để ở nhà!?”. Rồi khi nói về  số tiền thất thoát 10.676 tỷ đồng của cái Tập đoàn  vừa bị hạ cấp xuống tổng công ty, mà Thanh tra chính phủ kết luận từ tháng 2, Thủ tướng  chỉ đạo xử lý trách nhiệm từ tháng 3,  ông Dũng thản nhiên tuyên  bố  sai phạm đó chưa đến mức phải xử lý kỷ luật!

Đại biểu trẻ  Vũ Thị Hương Sen (26 tuổi)

             Không hiểu ông Ủy viên Trung ương đảng Trịnh Đình Dũng có biết, chỉ có hơn một tỷ đồng  bị coi là “ lập quỹ trái phép”, mà Anh hùng lao động, giám đốc Nông trường Sông Hậu, một người phụ nữ chôn vùi gần cả  đời  giữa đồng chua nước mặn, kế tục sự nghiệp  người cha, một sỹ quan quân  đội, và cũng là một Anh hùng lao động, để lo  cuộc sống cho mấy ngàn con người; bà Ba Sương  đã phải bầm dập, đau đớn đến hoảng loạn khi bị lôi ra trước vành móng ngựa mấy lần hay không?
              Vậy mà 10.676 tỷ đồng lại chưa tới mức xử lý kỷ luật? Phải chăng bây giờ cứ lấy Vinashin, Vinaline, ra mà so sánh, đề cho rằng  mười tỷ, vài chục tỷ chả thấm tháp vào đâu mà kỷ luật; theo như lý giải của ông Nguyễn Sinh Hùng: “kỷ luật hết lấy ai làm việc?”.
               Còn nhà hùng biện liến thoắng Nguyễn Văn Bình, với cương vị Thống đốc Ngân hàng Nhà nưóc, không  gây cười như Đại biểu Trịnh Đình Dũng, mà làm mọi người ngạc nhiên, vì sao lại có người  trâng tráo, lố bịch  đến thế?
             Trả lời chất vấn của đại biểu Trần Du Lịch về sự điều hành kém cỏi của ngành ngân hàng trong mục tiêu kiềm chế lạm phát, duy trì tăng trưởng, ổn định tỷ giá và câu chuyện quản lý vàng, ông Bình cao ngạo dẫn giải lý thuyết bộ ba bất khả thi, khi bản thân ông không hiểu đến đầu đến đũa, rồi cười cợt nói mà rằng chỉ xin nhận một nửa giải Nobel!? Ông còn tự chấm điểm 8 cho mình khi Tạp chí Globai finane đã công khai đưa tin ông là một trong mười thống đốc ngân hàng tồi tệ nhất thế giới.
              Tưởng như những lố bịch, ngang phè  như vậy là quá rồi, ngờ đâu lại xuất hiện bà  Nguyễn Thị Kim Tiến, Bộ trưởng bộ y tế luôn cam đoan rằng giá thuốc ở Việt Nam thấp hơn ở Singapor, Thái Lan, mà không chịu hiểu thu nhập đầu người ở Singapor gấp 45 lần Việt Nam, khiêm tốn như Thái Lan cũng gấp 14 lần. Hơn nữa, nếu thuốc ở Việt Nam rẻ hơn, sao người ta không buôn lậu mang sang Thái Lan, Singapor bán mà ngược lại?
                 Về câu chuyện y đức trong ngành y, Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến cho rằng  cái  phong trào “nói không với phong bì” là của công đoàn ngành  phát động nhân lúc bà vắng nhà, nhưng rồi lại bảo “ai phát hiện bác sỹ, y tá nào nhận phong bì cứ chụp ảnh đưa tôi”.  Nghe  phó giáo sư, tiến sĩ  Bộ trưởng đăng đàn trước Quốc hội, một người dân như  tôi  không hiểu ý tứ bà Tiến ra sao? Và tôi nghĩ, biết đâu chính bà Tiến cũng không hiểu mình muốn nói gì! Trước màn hình nhỏ theo dõi họp Quốc hội, nghe bà Tiến nói cái kiểu nhặng xì ngầu như vậy, nhiều người đã lắc đầu nhăn mặt bấm chuyển kênh khác.
            Nhưng phải nói ấn tượng nhất trong kỳ họp thứ 4 vừa qua là câu chuyện Thủ tướng trả lời chất vấn của đại biểu Dương Trung Quốc, tôi đã viết bài rồi. Bên cạnh đó là  chuyện Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân khuyên các đại biểu Quốc hội gương mẫu không nên ăn thịt gà nhập lậu để bảo vệ sức khỏe và ngăn chặn cuộc xâm nhập gà mang mầm dịch từ Trung Quốc làm cho mọi người phì cười. Nhưng tôi nghĩ, ông Nguyễn Thiện Nhân chả có gì để phải quan tâm nữa.
             Bao nhiêu cặp mắt háo hức nhìn  ông từ Thành phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội nhận công tác ngày nào,  đã chưng hửng từ cái chiến dịch “Hai không”, rồi “Bốn không” do ông phát động khi làm Bộ trưởng Bộ giáo dục – ĐT.  Ông hô hoán lắm “không” như vậy rồi leo lên Phó Thủ tướng, nay đúng là không thấy được tích sự gì.
              Đâu rồi cái thời ông Nguyễn Văn An điều khiển những phiên chất vấn mà những người được chất vấn vã mồ hôi? Đâu rồi những Nguyễn Minh Thuyết dám đề nghị bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng? Những hình ảnh ấy mới đây thôi mà tưởng như đã xa mờ! Tôi cứ thấy tồi tội khi nhìn cái đầu bạc trắng và gương mặt suy tư của Đại biểu Dương Trung Quốc lẻ loi giữa một đám người béo tốt, rất…vô tư!                                                                                    M.D
——————-
Được đăng bởi Bùi Văn Bồng

2 comments on “ÔI, ĐẠI BIỂU CỦA DÂN !

  1. Quốc Hội bù nhìn, vô cảm! Dẹp nó đi!

    Trước diễn đàn quốc hội. Các vị tự xưng là đại diện cho nhân dân (cử tri) mà thật ra đâu có ai bầu cho các vị mà các vị lu loa là đại diện? Nếu như trong cuộc bầu cử QH mà toàn dân gạch bỏ hết tên của các vị trên lá phiếu bầu thì tôi đoan chắc 100% rằng các vị vẫn đắc cử! Cuộc bầu cử vẫn thành công tốt đẹp như thường. Vì chưa bầu cử mà tên các vị đã có sẵn trong danh sách ĐBQH nằm trên bàn ở VP TƯ đảng? Tại nghị trường các vị lại trân tráo, dày mặt diễn tuồng một cách hết sức là hạ đẳng. Các vị diễn theo sự điều khiển của chiếc gậy nhạc trưởng, một trong 14 ác quỉ gây kinh hoàng cho dân tộc. Mà hình như cả 14 cái bóng ma luôn lởn vởn, hiện diện ở nghị trường để liếc xéo, nhìn ngang, e-hèm những ai trong các vị phát biểu sai luồng, sai kịch bản. Chẳng những thế mà các vị kẻ tung người hứng, tiền hậu bất nhất vẽ vời theo lớp lang đã được soạn và tập dợt sẵn thật lố bịch, hợm đời.
    Quốc hội nói gì trước tình hình dân oan kêu khóc thê thảm hàng chục năm trời ăn bờ ngủ bụi? QH là đại diện của nhân dân (tự xưng) sao im hơi lặng tiếng?
    Với đội ngũ 500 vị tự xưng toàn là GS, TS, BS, KS, học giả… tài cao học rộng, tự xưng là đại diện cho nhân dân mà đưa đầu ra làm con rối để cho hồ cáo giựt dây điều khiển múa may, quay cuồng theo kịch bản chúng đã soạn sẵn. Thật nhục không thể hơn được nữa. Một cái quốc hội bù nhìn, hài hước lố bịch, hạ đẳng chưa từng thấy. Hãy dẹp quách nó đi!
    David Thiên Ngọc

    danlambaovn.blogspot.com

  2. Đại biểu Quốc hội : Chuột hay bù nhìn ?

    Nhà bình luận Mai Thái Lĩnh tại Việt Nam mới viết: “Mặc dù quy định về thủ tục ‘bỏ phiếu tín nhiệm’ đã được ghi trong Luật Tổ Chức Quốc Hội 2002 và cả trong bản sửa đổi năm 2007, Quốc Hội lại không thể tự mình thực hiện quyền này. Thực tế cho thấy chế độ ‘đảng trị’ đã vô hiệu hóa công cụ hữu hiệu nhất của Quốc Hội để kiểm soát quyền lực của bộ máy hành pháp.”
    Bởi vì chính Quốc Hội cũng chỉ là một Quốc Hội của đảng chứ không phải của dân; nó cũng chỉ được đảng cho lên ngồi đó chứ chẳng có quyền đặt câu hỏi nào với các quyết định của đảng.
    các đại biểu Quốc Hội ở Việt Nam hiện đứng trước hai lựa chọn. Một con đường là an phận, cứ ngậm miệng ăn tiền, chả bao giờ dại dột đứng lên nói như ông Dương Trung Quốc, chỉ thêm bẽ bàng thôi. Hai là mạnh dạn đứng lên, thoát xác, nhất định thi hành quyền hạn của một Quốc Hội, theo Hiến Pháp và đạo luật Luật Tổ Chức Quốc Hội quy định.
    Lựa chọn thứ nhất , ngậm miệng ăn tiền, là con đường nhàn hạ hơn. Ðó là số kiếp đã được dành cho những ông bù nhìn giữ dưa, đuổi quạ. Tất cả các chế độ độc tài đều lập ra các quốc hội bù nhìn cả. Cho đến khi chế độ sụp đổ, các bù nhìn cũng rớt theo.

    http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=158023&zoneid=7#.UK0WE2dvt9s

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s