CXN_112412_1954_Một lý thuyết tầm thường của một người rất tầm thường

Hình ảnh của người Sài gòn chào mừng đoàn quân Giải phóng theo Thạc sĩ Đào Tiến Thi đây…http://huynhngocchenh.blogspot.com.au/2012/11/phai-can-am-noi-loi-cam-on-nuoc-my.html?m=1

Thạc sỹ Đào Tiến Thi còn tuyên bố như thế này..”2. Sự thật nêu ở (1) không bác lại một sự thật khác như Nguyen Thuy nêu: Có một bộ phận chạy trốn CS. Sự chạy trốn ấy có thể từ rất nhiều lý do: thù ghét CS, sợ CS trả thù, sợ nghèo đói,…” hết.

Người miền Nam không bao giờ bị tuyên truyền (full stop). CP VNCH không bao giờ tìm cách tuyên truyền dân miền Nam vì CP miền Nam biết đó là một hành động vô vọng khi có tự do báo chí ở miền Nam. Chính vì vậy tôi không thù ghét CS nhưng tôi thù ghét những thằng bất tài làm 90 triệu dân của tôi khổ.

Hai điều còn lại mà Thạc sỹ “đỉnh cao trí tuệ” phán là đúng rồi, đó là sự lo sợ CS trả thù và sợ nghèo đói, both of them are now fully justified (hai điều này được minh chứng rõ ràng ngày hôm nay). Có người dân nào quyết không theo QLVNCH mà ở lại chờ 2 người anh của Đào Tiến Thi vào giải phóng hay không ??? Hỏi kỹ lại xem Thạc sỹ nhé. Có lẽ Thạc sỹ bị 50 comments ném đá ngay vào mặt thì bây giờ mới vỡ lẽ là sự lừa bịp là thế nào. Những thước phim là dàn dựng, là tò mò chứ làm gì có chuyện welcome quân giải phóng, rõ là ngụy biện của Cộng sản.

———————————-

Châu Xuân Nguyễn

Cái lý thuyết đó là một người có học thức, kinh nghiệm, kiến thức, minh bạch, trung thực đứng ở cương vị quản lý hành chánh thì chắc chắn rằng người dân sẽ ấm no, phát triển đến tận sức lực của người dân (develope to the people’s full potential). Ngược lại, một đất nước để những người học thức kém, không kinh nghiệm, kiến thức thực tiễn, bưng bít, dối trá đứng ở cương vị quản lý hành chánh thì đất nước đó sẽ suy sụp hay đói khổ.
—-
Hãy nhìn vào bài viết dưới và trận đói 1958 – 1962 của Trung Cộng (thời điểm này là miền Nam thịnh vượng dưới thời TT Ngô Đình Diệm). Tại sao có nạn đói ???? Vi Mao là một thằng thất học, hắn có những “sáng kiến” tối mò như lấy tất cả lúa gạo thu được trong dân và bỏ người dân chết đói (ngày nay với internet, kỹ thuật xây xát gạo, bảo quản, chứa đựng, vận chuyển, kho bãi thì khó có chuyện này xảy ra). Mao có quá nhiều quyền lực để làm chuyện quyết định thu tất cả lúa gạo của người dân, một điều mà những TT thời đại này không làm được vì sẽ có phản kháng của dân, QH, BT mà thời Mao thì bưng bít thông tin, chỉ vài người thấy sự sai trái và lên tiếng chống đối thì bị thủ tiêu với chiêu bài chống cách mạng. Đó là hậu quả của cuộc cách mạng đại nhảy vọt nhưng có hiệu ứng trái ngược vi dốt nát mà quản lý hành chánh 700 triệu miệng ăn.


Chưa hết, Mao có một “sáng kiến” nữa là lấy hết những vật dụng bằng sắt nung chảy để làm sắt cho công nghệ.
Ngày nay, ai có học qua đại học đều biết có một cách dể hơn để lấy sắt đó là nhập khẩu quặng từ Úc rồi dùng than đá (coking coal) nung chảy thành sắt rẻ hơn, tiện hơn và với một số lượng hàng triệu tấn hàng năm. Nhưng với sự ngu dốt (thời 1962 là thời ông Diệm, thời đó Nhật đã nhập cảng hàng chục triệu tấn than và quặng sắt (iron ore) của Úc rồi) của Mao thì cách lấy cây cuốc nung chảy là cách tốt nhất. Đó là sự ngu dốt làm trì trệ phát triển của dân China.

Rồi chuyện Mao ra lệnh bắt giết chim sẽ sẽ để trừ nạn mất mùa, nhưng hậu quả là chuột sanh sản và ăn hết mùa màng. Đó là những ý kiến ngu xuẩn, ngông cuồng của Mao khi một tay một mình quản lý nước Tàu (cũng như CSVN đưa ra “sáng kiến” đường bê-tông để giải quyết nạn dư thừa xi-măng tại đây..)

CXN_110812_1920_Một giải pháp trong Phiên họp CP thường kỳ tháng 10 sẽ phục hồi kinh tế, lạm phát thấp, tăng trưởng>10%

Vậy mà ngày nay, Đại Hội 18 vẫn tôn sùng Mạo và chế độ ngụy quyền CS phản động vẫn theo đó mà tôn sùng đàn anh Mao ????
——–
Đến nạn đói Ất Dậu 1944-1945 đất nước đang bị quản lý bởi Nhật và họ bắt người nông dân bộ trồng lúa mà chỉ được trồng đai.

Vậy nạn đói này do “lack of Planning”  (thiếu quy hoạch trồng lúa),
——-
Quay về hiện tại, ngụy quyền CS phản động không những không có kiến thức căn bản để tránh né nạn chết chùm vì không phá sản DN được hiện nay (do không hoàn tất nợ phải thu)

CXN_112312_1951_Không được phá sản nếu còn nợ phải thu: Càng ngày càng bế tắc cho 600 ngàn DN


Điều đau đớn là trong suốt mấy năm qua, hệ thống hành chính, chính trị của DCS cũng không ai nhìn thấy điều này, hay nhìn thấy nhưng không ai dám đề nghị vì bị không chế bởi những thủ trưởng độc tài. Một điều thật là sai quấy với hệ thống hành chính và chính trị hiện nay nếu không ai nhìn thấy điểm thiếu sót ấy. Vậy mà hàng trăm, hàng ngàn viên chức du học, tại chức hay tu sinh nhưng vẫn không nhìn thấy hiện trạng nầy ít nhất 2 năm nay, khi nghị định 11 bắt đầu.

Cả một dân tộc 90 triệu người phải chịu cảnh chết chùm cả lũ vì một DN không thể nào phá sản (vì một ý tưởng rất lạc hậu khi Trần Văn Giá tự hào là người có “sáng kiến” lập ra luật Doanh Nghiệp). Hãy tưởng tượng bây giờ bắt đầu cho phá sản 1 Cty tư nhân thì rối loạn chính trị sẽ như thế nào ???? Còn nếu để y trạng thì chừng 3 hay 6 tháng nữa thì sẽ không còn DN nào hoạt động được nữa chứ đừng nói đến hoạt động hữu hiệu.


Một quy luật rất quan trọng trong vận hanh hành chánh, kinh tế, chính trị (Public Administration) là khi phát hiện có vấn đề, như nợ xấu …>… 3% thì phải giải quyết, kiềm chế để chúng không làm unstable (rung rinh) hệ thống NH và từ đó có nguy cơ suy sụp cả hệ thống.

Rõ ràng là bọn 3D và DCS đều không nhìn thấy nguy cơ nợ xấu NH cũng như tổng dư nợ mà tập đoàn và DNNN mỗi ngày mỗi cao.

Câu kết luận cuối cùng là bao giờ 90 triệu dân VN có được một sự chọn lựa những nhà quản lý kinh tế, hành chánh, chính trị với khoa bảng, đầy đủ kiến thức, đầy đủ kinh nghiệm để đối mặt với những biến có nếu có (khi có kiến thức, tầm nhìn thì dự báo đã tiên đoán được gần hết tất cả những bất ngờ ngày hôm nay như sụp đổ BDS, nợ xấu NH, tổng dư nợ tăng cao hàng triệu tỉ của Tập đoàn và DNNN), minh bạch, trung thực một lòng phục vụ đời sống của nhân dân để những tài năng của từng người dân được tận dụng trong mưu cầu sinh nhai của họ. Chỉ bao giờ ngày đó đến thì người đàn VN mới hy vọng, mới suy nghĩ đến việc sánh vai cũng thế giới, còn nếu không thì sẽ ngày càng tụt hậu như thời Mao, thời DCS VN…
Melbourne
25.11.2012
Châu Xuân Nguyễn

CXN_090612_1757_Quay ngược kim đồng hồ, nếu Vinashin phá sản hoàn toàn ngày 30.06.2010 thì kinh tế ngày nay có bế tắc như thế này hay không ????

CXN_090612_1759_Nếu ngày hôm nay không phá sản nhà băng thì 2 hay 3 năm nữa sẽ ra sao ???

CXN_090612_1758_Quay ngược kim đồng hồ, nếu NH đầu tiên với nợ xấu cao nhất phá sản hoàn toàn tháng 2.2011 thì kinh tế ngày nay có bế tắc như thế này hay không ????.

Một comment của bạn đọc:

CâyTre

Như vậy có thể nói :Nạn đói 1958-1962 vì Mao Trạch Đông…!
Trích : “nạn đói vĩ đại của Mao.”Năm mươi năm sau nạn đói, đảng CSTQ có được đàn em CSVN theo đuổi mô hình chính trị, từ chính sách cải cách ruộng đất đến chính sách “Ngụy Tư Bản,” với thủ đoạn chiếm đất, đánh dân. “(hết trích)
Quả thực trước đó nạn đói năm Ất Dậu 1944-1945 xảy ra tại miền Bắc một số nguồn khác nhau ước tính là từ khoảng 400.000 đến 2 triệu người đã bị chết đói tại miền bắc Việt Nam trong thời điểm này !Tháng 10 năm 1945, theo báo cáo của một quan chức quân sự của Pháp tại Đông Dương khi đó là tướng Mordant thì khoảng nửa triệu người chết. Toàn quyền Pháp Jean Decoux thì viết trong hồi ký của ông về thời kỳ cầm quyền tại Đông Dương “À la barre de l’Indochine” – là có 1 triệu người miền Bắc chết đói. Các nhà sử học Việt Nam ước đoán là từ 1 đến 2 triệu. Nhiều nhà sử học sau này nêu con số 1 triệu trong khi những người sinh sống tại miền Bắc khi đó thì thiên về con số 2 triệu, là điều Hồ Chí Minh có nhắc đến trong bài Tuyên ngôn Độc lập ngày 2 tháng 9 năm 1945.(http://vi.wikipedia.org/wiki/Nạn_đói_năm_Ất_Dậu,_1944-1945 )
Như vậy thì đủ hiểu Tại sao ngày nay Đảng Ta lại “copy” giống bọn Láng Giềng Khốn Nạn một cách thảm hại như thế?
Không lẽ là Ý Trời cho bọn Con Hoang Xuống Hố Cả Nút Vẹm Ngu này chăng ?
Hãy Kiên nhẫn chờ xem….!

—————
50 năm ‘Nạn Ðói Vĩ Ðại’ của Mao Trạch Ðông

50 năm ‘Nạn Ðói Vĩ Ðại’ của Mao Trạch Ðông


Friday, November 23, 2012 2:59:28 PM

Nhân đại hội đảng Cộng Sản Trung Quốc

Việt Nguyên

LTS: Từ Bàn Viết Houston là cột mục bàn về các vấn đề thời sự từ chính trị tới kinh tế, văn hóa… do nhà báo Việt Nguyên trong ban biên tập Ngày Nay phụ trách. Ông cũng là một bác sĩ làm việc tại Houston.

***

Ý dân là ý Trời. Trời cho Tổng Thống Barack Obama thêm bốn năm nữa như lời xin của ông với cử tri Mỹ để hoàn thành những chương trình của ông đã hứa mà chưa thực hiện được và giấc mơ của dân Mỹ “hy vọng và thay đổi” vào bốn năm trước vẫn còn nguyên vẹn.

Tổng Thống Barack Obama thắng cử là vì ông thuộc sách “Làm sao để thắng cử” của Quintus Cicero hơn là Thống Ðốc Mitt Romney. Năm 64 trước Tây Lịch, sử gia Cicero đã viết sách để dạy các ứng cử viên tranh cử ở Hy Lạp, nước có nền dân chủ đầu tiên trên thế giới. Ông Cicero dạy: Chính trị gia phải nói láo để được lòng cử tri hay là hứa hẹn nhiều hơn là có thể thực hiện “Nếu chính trị gia chỉ hứa những điều có thể giữ thì ông ta sẽ không có nhiều bạn bè!” Các chính trị gia phải có được một đám đông gồm những người đúng lúc đúng thời. “Ðiều quan trọng nhất là phải cho dân chúng hy vọng: người dân luôn luôn muốn tin vào một người, tin tưởng đó đưa đến hy vọng đời sống của họ sẽ tốt đẹp hơn” hay nói cách khác là “hứa bất cứ những gì mà ông ta thích hứa để được đắc cử.”

Lời dạy chót này của ông Cicero không cần thiết cho đại hội đảng Cộng Sản Trung Quốc (CSTQ) lần thứ 18, một đảng không cần dân bầu. Ðại hội đảng Cộng Sản như đại hội của đảng cướp Mafia, đóng cửa chia của đã cướp được của dân. Ðại hội đảng CSTQ lần này chính thức họp để tôn Hoàng Ðế Tập Cận Bình lên ngôi nắm tất cả các chức vụ then chốt, tổng bí thư đảng, chủ tịch nhà nước và chủ tịch quân ủy trung ương, một người sẽ có uy quyền tuyệt đối trong lịch sử cận đại. Ðại hội đảng CSTQ xảy ra trong thời kỳ Trung Hoa được xem là có nền kinh tế đứng hàng thứ nhì sau Hoa Kỳ, quyền lợi tập trung trong chín ủy viên trung ương Ðảng và giàu nghèo phân biệt ở Trung Hoa đang ở mức cao nhất với tỷ phú và triệu phú cán bộ đảng chuyển tiền sang ngoại quốc, nhiều nhất là Hoa Kỳ và Úc, trong khi dân Trung Hoa đang tự hỏ, “Chừng nào chúng tôi mới ăn được thực phẩm không bị chất độc, ngủ trong chung cư đến sáng vẫn thấy còn sống và chung cư chưa sập, đi trên xa lộ được an toàn không gẫy đổ vì xây dối trá và mỗi ngày có một không khí trong lành để thở?”

Những câu hỏi của dân Trung Hoa không có gì mới trong 50 năm qua từ ngày cải cách ruộng đất và năm 2012 là 50 năm kỷ niệm “Nạn Ðói Vĩ Ðại” của Mao Trạch Ðông.

Kỷ niệm đúng vào năm đại hội đảng CSTQ lần thứ 18.

“Nạn Ðói Vĩ Ðại”

Tân Dương thuộc tỉnh Hoa Nam hiện nay nổi tiếng là làng bệnh AIDS, tỷ lệ tội ác cao, cán bộ đánh đập dân, cướp đất xem đất nước là của riêng như thời lãnh chúa. 50 năm từ ngày “Biến cố Tân Dương,” dư âm nạn đói vẫn còn, tai họa vẫn còn ảnh hưởng đến người dân. Ðảng CSTQ gây phong trào tinh thần quốc gia chống Nhật với các cuộc biểu tình rầm rộ nhắc lại cuộc “Cưỡng hiếp Nam Kinh” nhưng tội ác của Nhật không bằng tội ác của đảng CSTQ trong thời kỳ “Cải cách ruộng đất” với hơn 36 triệu người chết, với cán bộ cộng sản đánh đập dân, giết nông nhân, giết những người chống lại chính sách của đảng. Năm mươi năm sau, chính sách ấy vẫn còn được áp dụng. Chính sách cải cách ruộng đất của họ Mao, sau này được ông Hồ Chí Minh áp dụng ở Việt Nam, đã được nhà báo Yang Ji Sheng vạch trần qua cuốn sách 1,800 trang, năm 2008 “Mộ bia, nạn đói vĩ đại Trung Hoa 1958-1962.” Cuốn sách được hầu hết giới trí thức Bắc Kinh đọc, bị cấm ở Bắc Kinh chỉ được xuất bản ở Hồng Kông. Cuốn sách được ví như cuốn “Quần đảo ngục tù” của nhà văn Nga giải Nobel văn chương Aleksander Solzhenitsyn, cuốn sách đáng lẽ phải được giải văn chương thay vì giải trao cho nhà văn Mặc Ngôn năm nay, một nhà văn mang tiếng nịnh bợ chế độ.

Thành công lớn nhất của nhà văn họ Dương là ông đã dùng chính tư liệu đảng. Tài liệu đầy bi kịch. Trong một chương với 60 trang ông đã mô tả một làng Tân Dương với một phần tám người chết đói, dân chết bên đường, người còn sống trong gia đình phải ăn thịt cha mẹ, anh em, để sống sót.

Họ Dương gọi “Biến cố Tân Dương” là thảm họa chưa từng thấy trong lịch sử thế giới với hàng chục triệu người đã chết đói, người ăn thịt người, trong giai đoạn mà Trung Hoa không có chiến tranh hay nạn dịch và thời tiết mùa màng điều hòa. Tân Dương là “Quần đảo ngục tù” ở Trung Cộng khác với “Quần đảo ngục tù” Xô Viết của Stalin, người dân Tân Dương đã bị đầy đọa ngay chính trong làng của họ chứ không bị đày đi các trại tập trung học tập cải tạo.

Khác với nhà văn Solzhenitsyn chống đảng ngay từ đầu, họ Dương là nhà báo của cơ quan thông tin nhà nước Tân Hoa Xã, trung thành tuyệt đối mù quáng với đảng CSTQ cho đến khi biến cố Thiên An Môn 1989 đã làm ông thức tỉnh. Chứng kiến cảnh tàn sát sinh viên ở quảng trường Thiên An Môn, nhà báo họ Dương “đã cảm thấy máu của các sinh viên trẻ tuổi đã rửa sạch tất cả những dối trá của đảng ra khỏi bộ não của tôi, những điều nói láo dối trá mà tôi đã chấp nhận trong nhiều thập niên.” Họ Dương tỉnh ngộ, viết lịch sử, phỏng vấn những người sống sót. Trận đói đã làm chính ông đau lòng vì ông đã chính mắt nhìn cha ông chết đói, lớn lên ông mới biết không phải chỉ cha ông mà còn hàng chục triệu người khác. Họ Dương đã hứa với linh hồn cha ông là ông sẽ dựng “tấm bia để đời” tưởng niệm cho cha và ông đã thực hiện bằng cuốn sách “Mộ bia: lịch sử thật của nạn đói vĩ đại ở Trung Hoa trong thập niên 1960.” Cuốn sách là tiếng kêu than thảm thiết của nạn nhân đảng CSTQ. Từ bí thư đảng quận cho đến Chủ tịch Mao, họ đã biết rõ những sự thật đã xảy ra, nhưng vì ôm chặt giáo điều Cộng Sản nên họ đã để hàng chục triệu người chết oan.

Nạn đói 1958-1962 xảy ra vì Mao Trạch Ðông. Họ Mao muốn phát triển kinh tế nhanh chóng, cưỡng bách Trung Hoa thành một xã hội chủ nghĩa không tưởng. Khi lên cầm quyền, Mao đã giết hàng triệu “kẻ thù tưởng tượng” của nhân dân và chủ nghĩa. Họ Mao lúc đầu chia đất cho nông dân nên được dân ủng hộ nhưng sau đó Mao Trạch Ðông đi “bước nhanh,” chính sách bị Phó chủ tịch Lưu Thiếu Kỳ và Thủ tướng Chu Ân Lai phản đối. Năm 1951, Họ Lưu chống đối chính sách nông xã, ông gọi chính sách này là chính sách nguy hiểm, lầm lỗi và cuồng tín. Năm 1957, Mao phát động chiến dịch chống phe Hữu, quét sạch thành phần trí thức, theo đuổi chính sách nông xã, lấy lại ruộng đất từ nông dân, nông dân sản xuất, chính quyền thâu lúa gạo. Cảm tình của dân đối với Mao Trạch Ðông xuống dần với số lượng sản xuất lúa gạo. Vấn đề trở nên trầm trọng hơn khi Nga phóng phi thuyền Sputnik lên không gian thì Mao bắt đầu chính sách “mùa gặt Sputnik.” Nông xã đầu tiên được thành lập ở Hoa Nam năm 1958. Cuối năm ấy cán bộ tỉnh, xã, quận bắt đầu phóng đại thành quả gặt hái, đưa ra những con số mầu nhiệm như là “mỗi mẫu đất ta sản xuất 1.000 kilô lúa” con số ba xạo đi ngược với lý trí và khoa học. Chính quyền mỗi xã quận thi đua “làm láo báo cáo hay” để đạt thành tích. Các cuộc thi đua tăng cao khi các đồng chí cao cấp như Lưu Thiếu Kỳ, Chu Ân Lai tin vào con số báo cáo. Các cán bộ địa phương thu tất cả lúa gạo của dân nộp lên chính quyền trung ương, cuối cùng dân quê không còn gạo ăn. Ở nông xã, các cán bộ bắt dân đến ăn ở những “bếp chung.” Nông dân phải đến ăn vì nhà nước có chương trình tăng gia sản xuất sắt thép, tịch thu tất cả sắt thép từ nhà bếp và cuốc, xẻng của dân để đúc lại thành sắt thép dâng lên chính quyền lập công. Dân dần dần thiếu cả gạo, thiếu cả bếp, nhà bếp xã là nơi quyết định “ai sống, ai chết.” “Công nhân viên nhà bếp kiểm soát khẩu phần, có quyền phân phối thực phẩm, ăn chặn thực phẩm từ miếng thịt dưới đáy nồi đến miếng rau nổi trên nồi canh.” Dĩ nhiên các công nhân viên nhà bếp là “con ông cháu cha” trong đảng.

Từ đầu năm 1959, dân bắt đầu chết nhiều. Các cán bộ còn lương tâm và trách nhiệm đòi hủy bỏ nông xã, chống đối mạnh nhất là lãnh tụ quân đội tướng Bành Ðức Hoài. Mao nổi giận trục xuất họ Bành ra khỏi đảng trong buổi họp ở Lữ Hán tháng 7 và tháng 8 năm 1959, gây ra biến cố đầu tiên và là một trong những thảm họa lớn nhất trong lịch sử CSTQ. Nhà báo Dương đã mô tả: “Trong hệ thống chính trị của CSTQ, những kẻ dưới bắt chước kẻ trên và cuộc đấu tranh quyền lực ở mức trên thể hiện lại ở mức dưới với mức độ cao hơn và tàn nhẫn hơn.” Mao kết tội Bành Ðức Hoài đi theo “bọn cơ hội chủ nghĩa cánh hữu.” Bọn cán bộ tay sai của Mao ở tỉnh muốn được thăng chức, lập công với Mao bằng cách áp dụng chính sách của Mao ở hàng địa phương. Cán bộ lập chiến dịch đi đến từng nhà đào đất để tìm lúa gạo giấu, gạo không tìm thấy vì tất cả lúa gạo đã nạp cho chính phủ nhưng cán bộ đổ tội cho dân nói láo, đánh đập, tra tấn và giết dân như bọn cướp đến nhà tìm vàng!

Tháng 10 năm 1959, nạn đói bắt đầu. Sách của nhà báo họ Dương đã tả nhiều cảnh tàn nhẫn. Cán bộ đánh chính cán bộ chi đảng bộ vì họ phản đối chính sách nông xã, họ bị nắm tóc kéo ra khỏi giường ngủ, giật tóc, đánh đá cho đến chết. 12,000 vụ tương tự đã xảy ra. Nhiều người bị đập bể sọ, một số bị treo cổ thiêu sống. Một số bị dẫn ra đấu tố, đứng giữa đám đông, bị thoi, đánh đập cả giờ cho đến chết. Xác chết nằm dọc hai bên cống rãnh, đường mương, người ngồi trên xe đò qua Tân Dương nhìn thấy nhưng không ai dám nói đến nạn đói. Một nhà báo của Tân Hoa Xã lúc ấy đã báo cáo: “Một phần ba dân trong vùng đã chết đói trong khi cán bộ đảng no nê bụng phệ.”

Kẻ sống sót phải ăn thịt người. Một bé gái sau khi cha mẹ chết, thiếu ăn, đã giết cậu em 4 tuổi để ăn thịt, cán bộ bắt nhốt cô, để vào tù cô bé còn có cơ hội sống sót nhờ đồ ăn thừa trong tù! Ngoài tù dân thiếu ăn, kho gạo không được mở ra phân phát vì cán bộ sợ bị trừng phạt có thể bị tử hình. Công an cấm dân rời làng, cảnh sát kiểm soát các trạm xe lửa. Xe buýt không chở dân, chỉ chở cán bộ đảng. Bưu điện bị kiểm soát, thơ không ra ngoài. Vùng quê Trung Hoa thành “quần đảo ngục tù,” dân chỉ còn cách ở nhà đợi chết.

Năm 1960, “biến cố Tân Dương” đến tai Mao Trạch Ðông, với phản ứng hốt hoảng, họ Mao đổ tội cho giai cấp địa chủ đã cướp lại đất và phá hoại cách mạng Xã Hội Chủ Nghĩa. Ban điều tra đảng gởi xuống tỉnh đổ tội cho cán bộ địa phương không theo đúng lịnh đảng bộ Trung Ương. Hàng ngàn người bị giết và bị trừng phạt. Bọn cán bộ địa phương sợ bị trừng phạt nên đàn áp nông dân. Nạn đói lan tràn đến các tỉnh khác, cuối cùng lan khắp nước.

Trong thời kỳ ấy các công trình kinh đào, đập nước gây thêm nạn đói. Nông dân thay vì trồng trọt lại phải đi thủy lợi, đào kinh, xây đập. Kinh đào về sau bị nước cuốn trôi và dân chết đói cạnh những con kinh.

Nhà báo họ Dương kết tội đảng CSTQ, không chỉ họ Mao mà còn cả Chu Ân Lai, Lưu Thiếu Kỳ. Thời kỳ quân chủ chuyên chế phong kiến, vua chúa Trung Hoa dùng thuyết Khổng Tử sai lầm “Quân quân, thần thần” để cai trị, thời Mao lãnh tụ cộng sản dùng chủ thuyết Marx Lenin cai trị dân, lãnh tụ đảng được xem là thánh, hình tượng Mao được tôn thờ trước khi chết, chết rồi thì xác để vào lăng. Hệ thống chính trị độc đảng Cộng Sản đã để lãnh tụ như Mao Trạch Ðông toàn quyền, độc quyền cai trị. Sử gia Hòa Lan Frank Dikotter viết sách “Nạn đói vĩ đại của Mao” đổ tội cho Mao, giống như các sách của Jung Chang và Jon Holliday, ông sắp Mao Trạch Ðông vào hàng ngũ những con quỷ của thế kỷ thứ 20 như Hitler, Stalin hay Pol Pot. Giáo Sư Dikotter cho con số cao hơn con số của nhà báo họ Dương: 45 triệu người chết.

“Bước nhảy vọt” của Mao đã đưa đến “nạn đói vĩ đại của Mao.” Hệ thống chính trị tai họa nhất của nhân loại không đổi bản chất trong đầu thế kỷ thứ 21. Chế độ được nhà văn Lưu Hiểu Ba, giải Nobel hòa bình 2011, ví với chế độ Ðức Quốc Xã. Ngày đại hội đảng Cộng Sản lần thứ 18 với Hoàng Ðế Tập Cận Bình, ông thần Mao vẫn còn nằm trong lòng kính. Năm mươi năm sau nạn đói, đảng CSTQ có được đàn em CSVN theo đuổi mô hình chính trị, từ chính sách cải cách ruộng đất đến chính sách “Ngụy Tư Bản,” với thủ đoạn chiếm đất, đánh dân.

CSTQ có Thủ tướng Ôn Gia Bảo “ngụy quân tử,” sau khi hăm dọa thưa báo New York Times loan tin thất thiệt, lại yêu cầu điều tra tài sản gia đình từ mẹ ông đến các con. CSVN có Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tham nhũng cả gia đình nhưng mặt trơ hơn Ôn Gia Bảo.

Hoa Kỳ vẫn nuôi hy vọng “cải tổ hệ thống chính trị” cả Trung Quốc lẫn Việt Nam nhưng rõ ràng cải tổ theo kiểu Cộng Sản không phải là giải pháp.

3 comments on “CXN_112412_1954_Một lý thuyết tầm thường của một người rất tầm thường

  1. Mao là gì? Mao có nghĩa là lông, mà lông thì chỉ là cái thứ vô tri vô giác đâu có đầu óc đâu mà biết suy nghỉ hả anh Châu?

  2. Nhân quyền:
    Về quyền làm việc và đối xử phụ nữ.
    Do ông Nguyễn Mạnh Triều Eximbank Bạc Liêu vu oan giá họa làm hại tôi, gây ra cho tôi những thiệt hại về vật chất và tinh thần (có đầy đủ bằng chứng ghi âm…) ép tôi chịu trách nhiệm cho những việc làm sai trái quá khả năng của tôi do ông ấy gây ra.

    Mặc dù tôi đã có gửi đơn khiếu nại theo trình tự lên cấp trên nhưng đến nay vẫn chưa được giải quyết thỏa đáng, làm không đúng nên tôi chờ VN Eximbank giải quyết cho xong chuyện nào ra chuyện đó. Nên giải quyết những lá đơn trước đây của tôi trước và bồi thường những tháng lương các năm qua cho tôi.
    Tất cả là do ông Nguyễn Mạnh Triều giám đốc Eximbank Bạc Liêu gian lận phân công chứng từ, sổ sách…ép tôi nhận tội thay.Do tôi không đồng ý nên ông ta tự ý trả thù rút hết tiền lương của tôi trong 1 thời gian dài mặc dù tôi có khiếu nại lên cấp trên theo trình tự. Nhưng chẳng những họ không giải quyết còn ép tôi nghỉ việc mà không bồi thường và trả tiền thâm niên, chế độ cho tôi.

    Vì sự sống còn, Quyền con người và danh dự và do họ xem thường pháp luật dù cho tôi gửi báo cáo phản đối nhiều lần họ vẫn không giải quyết nên tôi gửi thông tin này đến mọi người nhờ giúp đỡ vì đây là những chứng từ có vấn đề như: sai, thiếu, nghi ngờ giả, xóa sửa… để nâng cao ý thức đấu tranh phòng chống rửa tiền cho mọi công dân, đảm bảo tính trung thực minh bạch thông tin và quyền được sống của dân.

    Tôi đề nghị Eximbank là 1 ngân hàng lớn thì không nên có những hành vi mất uy tín như trên. Đề nghị Eximbank và ông Triều nên giải quyết cho xong chuyện nào ra chuyện đó.

    Do (nghi ngờ người của thủ tướng) lạm dụng quyền lực ép tôi nghỉ việc sai pháp luật, vi phạm nhân quyền, chưa bồi thường và trả tiền chế độ, thâm niên…cho tôi nên tôi thông tin này đến mọi người xin giúp đỡ.
    Tuy hiện thời, họ có thể lạm dụng quyền lực để cưỡng từ đoạt lý nhưng ngòi bút thiên thu của người đời sẽ có thể công luận những chuyện xấu và hành vi vô đạo đức của họ.
    Bạn thấy đó, có rất nhiều phản ảnh từ nhiều người nhưng họ vẫn chối leo lẻo mặc dù sự thật phơi bày ra đó.
    Cho nên, tôi mới thu thập tất cả bằng chứng và ghi âm gửi cho tất cả mọi người xem xét, do có đủ chứng cứ nên bọn xấu khó có thể quanh co chối cãi và nói người khác bịa đặt cho chúng.
    http://blog.yahoo.com/giaohaoganxa1212/articles/1090764/index
    Chiến đấu bằng ngòi bút, cũng giống như chiến đấu bằng vũ khí hay nắm đấm, cứ nhắm vào điểm yếu của họ, dồn kẻ địch vào chỗ chết.
    Lỗ Tấn.
    Có sai thì phải xin lỗi và bồi thường cho cấp dưới nếu không muốn bị người khác đánh giá là giám đốc còn tệ hơn mấy thằng cu li.
    International police should investigate debt bad, faked L/C, edit documents…to credit to the Vietnamese banking system?

  3. Nhìn lại Lịch Sử cũng như lật lại các Tài liệu liên quan về những gì bọn chúng đã làm và gây ra đến ngày nay thì đó chính là : TỘI ÁC nhân loại! Và cũng là đồng nghĩa với Tội Ác Diệt Chủng …..!Bởi một chủ thuyết Ma quái,một bóng Ma hiện diện bao trùm lên số phận hàng triệu sinh vật của cả 2 miền Nam-Bắc VN….!
    Chúng đã mượn danh cái chủ thuyết ảo (không có thực)để núp dưới cái gọi Chủ nghĩa Xã Hội mỹ miều hầu thực hiện và gây ra Tội Ác cho Nhân loại nói chung và cho Dân Tộc VN nói riêng!Dẫu rằng Chủ thuyết Ma quái hay Ảo tưởng đó đã chết gần một thế kỷ rồi!(Tôi gọi là Văn hóa Ảo tưởng)
    Thế giới Đại Đồng của chúng chỉ là điệp khúc của Quỷ! gieo rắc máu tanh trên toàn thế giới khi chúng manh nha cái gọi là Đệ Tam quốc tế Cộng Sản….!
    Nhưng, Chúng đã thất bại vì cái Thiện của Chân Lý,mà Đấng Christ vạch ra cho con người là một minh chứng cho ngày nay như :
    http://tientritrandan.wordpress.com/2012/02/02/8-di%E1%BB%81u-tien-doan-c%E1%BB%A7a-tien-tri-vu-tr%E1%BB%A5-tr%E1%BA%A7n-d%E1%BA%A7n-nhan-nam-r%E1%BB%93ng-2012-s%E1%BA%BD-co-chi%E1%BA%BFn-tranh-iran-va-chi%E1%BA%BFn-tranh-bi%E1%BB%83n-dong-tr/#more-123
    Trích: TT Obama sẽ tái đắc cử vẽ vang
    8 ĐIỀU TIÊN ĐOÁN CỦA TIÊN TRI VŨ TRỤ TRẦN DẦN NHÂN NĂM RỒNG 2012: SẼ CÓ CHIẾN TRANH IRAN VÀ CHIẾN TRANH BIỂN ĐÔNG TRƯỚC THÁNG 10/2012
    1- TT Barack Obama sẽ tái đắc cử 100% vào tháng 11-2012.(hết trích)
    Đây cũng là Thông điệp dành cho những kẻ còn có Ảo tưởng của cái gọi là CNXH ma quái……!Đừng nên đi vào vết xe đổ của ông tổ Mác vác cái lê đi vào thế giới văn minh hiện đại của thế kỷ XXI này!(Tôi gọi là Văn hóa Vẹm)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s