Lương tâm thúc giục

Chuẩn bị hết hành trang, đồ đạc, mua sẵn vé đầy đủ cho chuyến đi xuyên miền Trung chụp hình cưới với chồng tương lai, cứ hồi hộp chờ để đến tối mai, nhưng cuối cùng chúng tôi đành phải hủy chuyến đi định sẵn ấy. Lương tâm của một con người không cho phép chúng tôi vui vẻ trên nỗi đau thương của người khác, dù đó là một người chúng tôi chưa hề gặp bao giờ, cũng chưa lần nào nói chuyện qua. Tâm trạng tôi thật rối bời khi nghe tin dữ về một người mẹ cao cả với tình yêu thương con thật lớn lao. Bà đã tự thiêu để nói lên tiếng nói bảo vệ, bênh vực con gái của bà và bà đã mãi mãi ra đi. Người mẹ đó chính là bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ của chị Tạ Phong Tần, một blogger đang ở chốn ngục tù chưa rõ lý do và sẽ bị đem ra xét xử vào ngày 07/08 sắp tới.

Tôi quyết định đi Bạc Liêu không phải vì tôi thân thiết hay quen biết chị Tần, bởi tôi cũng không biết gì nhiều về chị, ngoài việc biết chị là một blogger viết nhiều về những việc bức xúc trong xã hội. Tôi quyết định đi bởi tôi xót xa và cảm thương trước hành động của một người mẹ như bà Liêng. Ít nhất, không thể làm gì để giúp họ, thì đến đó tôi cũng có thể thắp một nén nhang, kính cẩn trước vong linh bà. Nỗi đau này thật quá lớn với những người trong gia đình họ. Bà qua đời một cách tức tưởi và đau thương, thi thể bị cháy đen. Tôi không dám hình dung ra hình ảnh đó, bởi nó thật quá thương tâm. Sau này dù được tự do rồi, chị Tần cũng sẽ không bao giờ được gặp lại mẹ mình nữa. Rồi cú sốc này liệu họ có vượt qua? Tôi cầu mong Chúa sẽ ban ơn chữa lành cho tâm hồn họ.

Nói thật, tôi sợ chuyến đi này, bởi cứ nghĩ đến việc ngồi trên xe oto 5 tiếng là tôi đã muốn ói rồi. Tôi không đi được oto và cứ mỗi lần ngồi lên xe là tôi lại ói ra hết những gì có trong bụng, sau đó thì nằm lì và ốm suốt cả tuần. Lần này ngồi trên xe đến 5 tiếng, không biết tôi có chịu nổi không? Nhưng lương tâm tôi mách bảo, thúc giục, tôi không thể không đi.

Tôi mong rằng mọi người sẽ cùng cầu nguyện cho linh hồn bà được siêu thoát và an nghỉ. Nếu có thể, hãy lên một tiếng nói yêu cầu làm rõ cái chết của bà, bày tỏ những gì đang suy nghĩ. Và quan trọng hơn hết, cùng với chúng tôi có mặt tại Bạc Liêu để thăm hỏi, động viên gia đình. Một ngày nào đó nỗi đau của gia đình đó có thể trở thành nỗi đau của chính gia đình chúng ta. Hãy để lương tâm chúng ta thức tỉnh và lên tiếng!

Trịnh Kim Tiến

https://www.facebook.com/notes/trinh-kim-kim/l%C6%B0%C6%A1ng-t%C3%A2m-th%C3%BAc-gi%E1%BB%A5c/442339459144409

2 comments on “Lương tâm thúc giục

  1. Triều Đại Nào Như Thế ?
    • Nguyễn Xuân Nghĩa

    Tổ quốc tôi như miếng da lừa
    Một lần ước mất đi một ít
    Ước phồn vinh: rừng mất cây, biển Đông mất cá
    Ước vẹn toàn: Cao nguyên, hải đảo chuyển sang người
    Tôi đứng ôn hòa, biểu ngữ chống Bắc Kinh
    Người đến đầu tiên lại là cảnh sát
    Họ nhìn tôi như nhìn loài chó ghẻ
    Tôi ngã rồi họ dựng chúng tôi lên
    Những nắm đấm thôi miên vào mặt.
    Họ là người Việt Nam như tôi
    Ở chung với tôi trên mảnh đất cỗi cằn sỏi đá.
    Ở chung với tôi mảnh đất ngàn năm vật vã
    Lo sinh nhai, lo giữ chốn sinh tồn.
    Tôi nằm lăn ra đất
    Nước mắt nuốt vào trong
    Lịch sử 4 ngàn năm triều đại nào như thế?
    Có những con chó điên
    Có vài con chó điên trong đồn công an phường Đồng Xuân- Hà Nội.
    Chúng mặc áo dân lành bên ngoài áo vàng cảnh sát.
    Chúng nằm trong lực lượng chống biểu tình
    Dù là biểu tình bảo vệ đất đai tổ quốc
    Có vài con chó điên trong đồn công an sáng ngày 29
    Chúng cắn xé chúng tôi
    trong tay không tấc sắt,
    trong tay chỉ một băng rôn,
    trên người mặc chiếc áo trắng trong màu yêu nước
    Chúng được dạy cách cắn
    Chúng được dạy cách sủa
    Chúng được dạy các hành vi của kẻ cầm quyền.

    Hải Phòng 3/5/2008
    Viết để nhớ ngày 29/4/2008.

  2. CSVN đánh lạc hướng đấu tranh của người Việt trong cũng như ngoài nước?!!!
    Trong khi đó, thì càng biểu tình, thì bọn Tầu cộng, chúng càng tăng cường những hoạt động, kể cả quân sự trên các đảo Hoàng Sa- trường Sa; và đặc biệt nhất, là hiện nay, bọn giặc Tầu đã thành lập và “bầu cử, thành phố Tam Sa”, thuộc đảo Trường Sa, mà bọn CSVN cũng chỉ “phản đối” cho có lệ, để làm dịu bớt đi sự phẩn uất trong lòng của những người yêu nước thật sự.
    Và bây giờ, ngàn năm sau, một lần nữa, bọn giặc Tầu lại toan tính cướp nước của chúng ta, trước sự đồng lõa của đảng CSVN, thì không còn cách nào khác, là mọi con dân nước Việt phải cùng một lòng đứng lên, để trước hết, là phải tận diệt cái đảng CSVN, rồi sẽ đuổi hết lũ giặc Tầu một cách dễ dàng ra khỏi đất nước Việt Nam.
    Muốn cứu nước, cứu dân; muốn đòi lại Hoàng Sa-Trường Sa, và muốn tống cổ hết bọn giặc Tầu hiện đang có mặt trên đất nước Việt Nam, thì chỉ có một con đường duy nhất là phải cùng nhau tìm mọi cách để diệt trừ cho bằng hết đảng CSVN, kể cả những mầm mống của chúng, để không còn gây ra những hậu họa, và để kiến tạo lại một nước Việt Nam thái hòa, cường thịnh, dân chủ, tự do; là giang sơn gấm vóc của dòng giống Lạc Hồng bất khuất.

    http://hoilatraloi.blogspot.com/2012/07/csvn-anh-lac-huong-au-tranh-cua-nguoi.html

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s